Một
Thiếu Tá và Một Binh Nhì
au
khi được huấn luyện cơ bản xong, đó là lúc tôi được
huấn luyện trong trung tâm huấn luyện truyền thông.
Một ngày nọ, sau khi huấn luyện xong tôi đang đi bộ.
Một thiếu tá đi đến hướng tôi. Một binh nhì gặp một
thiếu tá thì kinh khiếp như thế nào! Tôi nói lớn tiếng,
“Đoàn kết!” Sau đó ông nói: “Đến đây.” “Thưa thiếu
tá, tôi là Ock Soo và hai người nữa đến đây theo lệnh
của ông.” Ông thiếu tá hỏi người phụ tá đằng sau mình
rằng: “Anh phụ tá ơi, nếu muốn khen thưởng mấy người
nầy thì được không?” “Vâng Thiếu tá, tất nhiên là
được.” “Khen thưởng ba người đó đi.” Tất nhiên phải
chào một sỉ quan cao cấp hơn mình, nhưng chúng tôi
được khen thưởng vì đã chào.
Vài
ngày sau, chúng tôi đi đến sở chỉ huy để được khen
thưởng. Nên tôi đã thay đồ và mượn một cọng dây nịt
của bạn tôi. Sau đó đội trưởng diễn tập chúng tôi.
“Khi bắt tay với ông thiếu tá thì đừng nắm tay ông
ta nhưng chỉ đưa tay mầy ra. Khi ông bắt tay thì mới
được bắt tay.” Chúng tôi tập vậy chỉ cho một phút
bắt tay nhận khen thưởng thôi. Cuối cùng thì lễ khen
thưởng bắt đầu.
“Tên Park Ock Soo số… tôi khen thưởng người nầy vì
có một tinh thần xuất sắc của một người lính.”
Sau được khen thưởng chúng tôi cười vì đã được khen
mà không có một lý do chính đáng. Sau đó trong trại
lính người ta biết tôi. Khi đi ra ngoài để làm việc
của tôi, thì người tài xế nói: “Ở đây có Park Ock
Soo rồi, nên chúng ta sẽ không có gặp tai nạn đâu
vì anh nầy là người tin Chúa Jêsus.” Và có lúc tôi
xen vào hàng thì có người liền nói: “Một người tin
Chúa cũng cắt hàng nữa hả?” Đức Chúa Trời ở với tôi
và mọi người biết tôi tin Chúa Jêsus. Đức Chúa Trời
cứ tiếp tục ban phước và tỏ tôi ra.
Một
ngày nọ tôi đọc Kinh Thánh trong phiên gác của tôi.
Khi đã chìm sâu vào Kinh Thánh, tôi lấy cái nón cối
xuống và để bên cạnh tôi vì nó rất nặng. Một lát sau,
tôi tháo dây băng dạn của tôi, để cây súng xuống và
ngồi trên cái nón cối của tôi. Dạo đó tôi không có
thời gian để đọc Kinh Thánh hay cầu nguyện. Nên khi
tôi một mình canh gác trên đỉnh núi thì đó là thời
gian tốt nhất để tôi đọc Kinh Thánh. Nên tôi đã lấy
một quyển Kinh Thánh từ trong cái túi và đọc. Đọc
hai giờ thì không phải là dài mà cũng không ngắn để
chìm sâu vào Kinh Thánh. Khi chìm sâu vào việc đọc
Kinh Thánh, tôi nghe một tiếng lạ nên đã quay lại
nhìn, tôi thấy đó là ông thiếu tá đang bận đồ đồng
phục và đang đi đến với tôi. Tôi vô cùng sợ hãi, tôi
suy nghĩ: “Chắc tôi phải vô tù vì lý do nầy.” Lập
tức đừng dậy, đội nón cối lên, đeo dây băng đạn vào,
vác súng lên vai, và chào rằng: “Ở đây không có vấn
đề gì hết. Tôi đang canh gác.” Ông thiếu tá không
nói gì nhưng chỉ cười.
Mặc dầu lúc đó tôi không giống một sỉ quan hay là
một người lính, nhưng ông nhận ra tôi. Tôi chỉ là
một người đang thực tập.
“Nhưng mà khi tín ngưỡng thì tín ngưỡng. Khi canh
gác thì canh gác.”
“Vâng, thiếu tá.”
Ông thiếu tá và tôi nói chuyện rất nhiều.
“Anh có đi nghỉ lễ không?”
“Dạ không.”
“Không thể đi hay là không muốn.”
Ông thiếu tá đang làm cho tôi giảm bớt căn thẳng.
“Anh chỉ tín ngưỡng thì được, nhưng không được trong
giờ phận sự của mình, chỉ trong giờ tín ngưỡng thôi.”
Sau đó, ông thiếu tá gọi tôi và có ý rằng: “Chúng
ta hãy cất một nhà thờ đi.” Sau đó ông ra lệnh cho
sỉ quan hành chính rằng: “Đừng có phân công việc gì
cho người nầy. Hãy để hắn làm việc thuộc về tôn giáo
thôi.” Đó là lúc chiến tranh Việt nam đang xãy ra.
Tôi được chọn mấy lần để đi làm tín hiệu hộ lý quân
y. Nhưng mỗi lần tôi đến phòng của ông thiếu tá để
báo cáo về việc tôi sẽ đi tác chiến ở Việt nam nhưng
ông ta luôn nói: “Lấy tên thằng đó ra khỏi danh sách
đi.” Sau khi tên tôi bị loại ra mấy lần thì họ không
ghi tên tôi vào danh sách làm gì. Sau đó tôi làm việc
trong trại huấn luyện truyền thông, tôi giảng Tin
Lành cho những người thực tập và được huấn luyện ở
đó.