Ta
Sẽ Cho Con Các Ngoại Bang Làm Cơ Nghiệp
ột
trong những ơn phước lớn nhất trong đời sống thiêng
liêng của tôi đó là tôi có cơ hội để gặp Giáo sỉ Dick
York. Trước khi gặp được ông, mặc dầu tôi đã biết
Kinh Thánh, nhưng tôi không thể áp dụng vào đời sống
tôi. Cho nên đời sống tôi xa cách với Kinh Thánh.
Mặc dầu trong Kinh Thánh có viết rằng Đức Chúa Trời
sẽ gánh mọi vấn đề của tôi, nhưng tôi không thể đưa
mọi vấn đề mà tôi gặp mọi ngày, ngược lại tôi lại
tranh đấu và giằn co với những vấn đề đó. Mục đích
đầu tiên của Giáo sỉ Dick York là để đào tạo chúng
tôi sống bằng đức tin. ‘Mỗi sáng có giờ yên tỉnh.
Nghe tiếng của Chúa trong khi đọc Kinh Thánh và cầu
nguyện. Nếu Đức Chúa Trời có bày tỏ điều gì thì hãy
bước đi bằng đức tin.’
Ông
giáo sỉ gặp nhiều khó khăn khi dẫn dắt chúng tôi là
những người không có đức tin. Khi làm việc bằng đức
tin thì ông bị hiểu lầm và không thể giao thông với
người Hàn Quốc. Có khi, chúng tôi cũng làm cho ông
gặp những vấn đề. Sau khi tôi được Giáo sỉ Dick đào
tạo, thì từ từ tôi có thể mở mắt nhìn vào thế giới
của đức tin. Khi tôi làm Đức Chúa Trời chịu trách
nhiệm cho mọi vấn đề của đời sống tôi với Ngôi Lời
của Đức Chúa Trời, tôi có thể thấy được những vấn
đề nhỏ và lớn được giải quyết.
Trước khi gặp Chúa Jêsus thì Phi-e-rơ là một người
đánh cá. Nhưng sau khi đã gặp Chúa Jêsus thì ông không
còn đi đánh cá nữa mà là đi theo Chúa Jêsus. Cũng
như vậy, sau khi tôi được kêu gọi, thì tôi không còn
sống cho chính mình nữa, nhưng sống và bước đi với
Đức Chúa Trời. Khi Phi-e-rơ đi theo Chúa Jêsus, ông
đã bước đi với Chúa Jêsus, ông đã đi chung thuyền
với Chúa Jêsus, ông bị đói, ông được no, và cũng xem
Chúa Jêsus chữa lành những chứng bệnh. Ở với Chúa
Jêsus thì Phi-e-rơ thấy và kinh nghiệm được những
điều mà mình không thể làm được như Chúa Jêsus đã
cho năm ngàn người ăn với năm cái bánh, Chúa Jêsus
đi trên mặt biển, Chúa Jêsus làm cho người chết sống
lại và v.v… Chúa Jêsus Christ vẫn còn nguyên hôm qua,
hôm nay và cho đến đời đời. Nếu Chúa Jêsus là Đấng
đã gọi Phi-e-rơ, cũng gọi tôi, thì quyền năng của
Chúa Jêsus Christ cũng sẽ được bày tỏ qua tôi. Nhưng
thật tế trên đời sống tôi thì không có xảy ra như
vậy. Khi gặp khó khăn hay vấn đề gì, tôi cố gắng giải
quyết nó theo cách thức của con người.
Thời
gian trôi qua Chúa Jêsus dẫn tôi đến đức tin. Từ lúc
ban đầu tôi không có nương cậy Chúa Jêsus. Nhưng Chúa
đã đặt tôi vào một vấn đề, Ngài lấy hết mọi cách thức
của con người để làm cho tôi không còn cách thức nào
khác. Sau đó tôi không còn sự chọn lựa nào nữa mà
phải nương cậy Chúa Jêsus và đi trong cách thức của
Ngài. Thật là kỳ diệu, Đức Chúa Trời đã giải quyết
mọi vấn đề, từng cái một rất lạ lùng. Khi thấy Đức
Chúa Trời làm việc trong tôi, đức tin trong lòng tôi
được lớn lên: “À, Đức Chúa Trời sống trong lòng tôi
và dẫn dắt đời sống tôi!” Từ khi tôi có đức tin, mỗi
khi tôi bắt đầu làm việc, tôi không có hỏi những câu
hỏi như ‘có thể được không? Ai sẽ giúp tôi? Tài chính
có chuẩn bị đầy đủ chưa?’ Tôi chỉ đơn giản bắt đầu
công việc. Một điều tôi học được trên đời sống đức
tin đó là: “Nếu Đức Chúa Trời vui lòng với công việc
của tôi, Ngài sẽ giúp đở tôi một cách dễ dàng và hoàn
thành công việc mà không màng đến hoàn cảnh của tôi
như thế nào.’ Cho nên điều quan trọng nhất đó là hỏi
rằng ý muốn của Chúa và nghe tiếng của Ngài, hỏi rằng
‘Đức Chúa Trời ơi, Ngài có hài lòng với công việc
nầy không?’ Khi tôi bắt đầu làm việc với đức tin rằng
Đức Chúa Trời hài lòng với sự việc nầy, thì mặc dầu
tôi không có khả năng, nhưng tôi kinh nghiệm được
Ngài hoàn thành công việc một cách lạ lùng. Từ đó
tôi bắt đầu suy nghĩ: “Tôi biết rằng trong Kinh Thánh
có ý muốn của Đức Chúa Trời. Thì ý muốn của Đức Chúa
Trời trong sự việc nầy là gì?”
Một ngày nọ, khi đang đọc Kinh Thánh, tôi thấy một
câu: “Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang
làm cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải” (Thi
Thiên 2:8). Trước khi nói rằng: ‘ta sẽ ban cho Con
các ngoại bang làm cơ nghiệp, và các đầu cùng đất
làm của cải,’ thì có viết rằng: ‘hãy cầu ta.” Đức
Chúa Trời nói ‘hãy cầu ta,’ vì Ngài muốn cho tôi một
cái gì đó. Tôi có một con trai và một con gái. Tôi
rất vui khi thấy con gái tôi vui mừng vì tôi mua dồ
cho nó và khi thấy con trai tôi vui mừng vì tôi đã
mua bánh cho nó. Cũng như vậy, tôi thấy rằng niềm
vui của tôi gắn liền với niềm vui của Đức Chúa Trời,
Đức Chúa Trời muốn cho tôi các con ngoại bang làm
cơ nghiệp. Cho nên tôi bắt đầu cầu nguyện về điều
đó. Đó là lúc tôi bắt đầu thành lập Hội Thánh ở Taegu,
đó là bước đầu tiền của Hội Thánh chúng ta. Đó là
lúc rất khó khăn và chúng tôi bị đói, bị lạnh và nghèo
khổ.
Sau khi nhóm buổi tối xong thì các anh chị em đi về
nhà mình, lòng tôi không còn sức lực. Trong Hội Thánh
chúng tôi không có nhiều người mới. Vài anh em cũng
bị cám dỗ. Nên khi tôi khoá cửa, quỳ xuống và bắt
đầu cầu nguyện với Đức Chúa Trời. Đầu tiên tôi bắt
đầu cầu nguyện như vầy: ‘Lạy Đức Chúa Trời là Cha,
chúng con không có gì ăn. Xin hãy cho chúng con thức
ăn.’ Nhưng một lát sau thì tôi cầu nguyện về những
điều được Đức Thánh Linh dẫn dắt. Mỗi khi tôi bắt
đầu cầu nguyện, Đức Thánh Linh dẫn dắt lời cầu nguyện
của tôi. Khi tôi rao giảng Tin Lành cũng giống như
vậy. Đức Thánh Linh dẫn dắt tôi giảng Ngôi Lời. Như
khi khở động máy xe vậy, khởi động xong rồi thì bắt
đầu chạy. “Đức Chúa Trời ơi, xin hãy cho chúng con
được truyền giáo ở nước ngoài. Xin hãy cho chúng con
mở trường đào tạo. Xin hãy cho chúng con xuất bản
sách bài giảng. Xin hãy cho chúng con được truyền
giáo qua phát thanh.” Mặc dầu tôi cầu nguyện về những
điều tôi không có nghĩ đến, tôi thường ngạc nhiên
sau khi cầu nguyện. ‘Một người như tôi! Vô lý! Đây
là một giấc mơ, chỉ mơ thôi!’ Nhưng Chúa đã dẫn dắt
lời cầu nguyện của tôi đi hướng như vậy mỗi khi tôi
cầu nguyện. Sau khi cầu nguyện vài lần, Đức Chúa Trời
vào lòng tôi rằng Đức Chúa Trời sẽ cho những điều
đó xảy ra. Cho nên một ngày nọ sau khi nhóm xong,
tôi nói với các anh em về đức tin của tôi. “Các anh
em ơi, chúng ta hãy mạnh dạn lên! Có lẽ bây giờ thì
chúng ta thiếu thốn, nhưng chúng ta sẽ in ấn sách
bài giảng. Chúng ta sẽ bắt đầu trường đào tạo. Chúng
ta sẽ sai phái các giáo sỉ đi nước ngoài. Chúng ta
sẽ giảng trên đài, và chúng ta sẽ tổ chức nhóm bồi
linh.”
Vì những lời đó không có ăn khớp với hoàn cảnh của
chúng tôi, nên mọi người chỉ cười và không có quan
tâm đến những lời đó. Một anh em an ủi tôi: “Mục sư
ơi, khi mơ thì phải có ước mơ lớn như mục sư vậy.
Có một ước mơ lớn thì tốt. Đừng có ngã lòng.” Nghe
anh em đó nói: “ông đang mơ đó.’ Mặc dầu khi tôi suy
nghĩ về việc đó thì cũng giống như một giấc mơ. Điều
đó không có ăn khớp với hoàn cảnh chúng tôi. “Nhìn
chính mình đi! Nghĩ rằng mầy sẽ quản lý được nếu Đức
Chúa Trời cho cả thế giới làm cơ nghiệp hả? Tỉnh lại
đi!” Khi nhìn chính tôi, những điều đó là một giấc
mơ lớn, và những điều đó không có lý chút nào. Cho
nên tôi tự suy nghĩ: ‘Lời cầu nguyện nầy không có
lý chút nào” Nên tôi ngưng cầu nguyện như vậy. Tôi
không có suy nghĩ những điều đó nữa. Và vài năm sau
khi đọc Kinh Thánh, tôi lại thấy câu đó nữa. Câu đó
đem hy vọng lại cho lòng tôi. “Đúng rồi, nếu Đức Chúa
Trời cho tôi các con ngoại bang làm cơ nghiệp thì
Ngài cũng sẽ cho tôi sức lực để quản trị. Ngài cũng
sẽ chuẩn bị mọi thứ sẳn sàng. Ngài sẽ không chỉ cho
tôi các con ngoại bang làm cơ nghiệp thôi.” Nên tôi
bắt đầu cầu nguyện lại. Tôi chắc chắn rằng đó là những
lời từ Đức Chúa Trời là Cha của tôi. Sau đó tôi thường
làm chứng trong Hội Thánh.
“Các anh chị em ơi, Đức Chúa Trời đã cho tôi lời nầy:
‘Hãy cầu ta, ta sẽ ban cho Con các ngoại bang làm
cơ nghiệp, Và các đầu cùng đất làm của cải,’ đó là
lời hứa. Theo lời hứa nầy, chúng ta sẽ in ấn sách,
phát thanh bài giảng, mở trường đào tạo, thành lập
Hội Thánh trên cả nước Hàn Quốc, và sẽ sai giáo sỉ
khắp thế giới. Tôi tin rằng Đức Chúa Trời Toàn Năng
sẽ hoàn thành những điều nầy.”
Sau
đó Đức Chúa Trời mở đường theo như Ngài đã hứa với
tôi. Chúng tôi bắt đầu trường đào tạo và sai phái
các mục sư trong cả nước. Chúng tôi bắt đầu giảng
trên đài, và chúng tôi xuất bản sách sau khi đã thành
lập ‘Nhà Xuất Bản Tin Lành,’ Đức Chúa Trời đã mở đường
để sai phái các giáo sỉ đi Đức, Mỹ, Nhật Bản; từ nước
một. Ngài cũng cho chúng tôi thành lập Hội Thánh ở
nước Nga, Trung Quốc, Đông Nam Á, Nam Mỹ, và Châu
Phi, v.v… Đức Chúa Trời đã làm nhiều điều chúng tôi
chưa hề nghĩ đến.
Các giáo sĩ mà chúng tôi đã sai đến các nước khác
có nhiều yếu đuối. Nhưng Đức Chúa Trời đã giúp đở
họ. Cho nên mọi nơi họ đến thì nhiều công việc của
Tin Lành được nổi dậy. Họ cũng có những bài làm chứng
tốt đẹp, là điều chúng tôi rất cảm ơn Đức Chúa Trời.
Chúng tôi cũng sai phái các giáo sỉ đến phía đông
Châu Aâu ở cá nước như Polang và Hungary. Đến bây
giờ thì hai mươi lăm phần trăm trong các mục sư chúng
tôi đã được sai phái ra nước ngoài để làm giáo sỉ.
Đức Chúa Trời sẽ mở đường cho chúng tôi sai phái nhiều
giáo sỉ hơn trong năm tới. Mặc dầu nhiều nước nài
xin các giáo sỉ, tôi đang cầu nguyện cho nhiều người
làm việc cho Tin Lành hơn vì chúng tôi không có đủ
người để sai phái đi. Tôi có thể làm chứng rằng Đức
Chúa Trời đã hoàn thành mọi lời cầu xin của tôi mỗi
xin tôi cầu nguyện một điều gì, mặc dầu điều đó nhỏ
như một hạt cải.