Bởi
Vì Sự Cứu Rỗi Là Hơi Thở Của
Đời Sống Thiêng Liêng
Của Chúng Ta
au
khi nhận được sự cứu rỗi, tôi có nhiều sự khó khăn.
Tôi đã trải qua nhiều vấn đề căn thẳng vì tội lỗi,
nhưng một ngày nọ, tôi đã nhận được lẽ thật Chúa Jêsus
đã tha thứ tội lỗi chúng ta. Tuy nhiên, nhà thờ mà
tôi đã tham dự khi họ có một sự phục hưng, tôi có
những làm chứng về sự cứu rỗi khác với họ.
Điều đầu tiên là mọi tội bạn phạm sẽ quay trở lại
trong trí nhớ bạn và bạn sẽ thấy nó như xem phim vậy.
Điều thứ hai là khi bạn nhận sự cứu rỗi, bạn không
còn nhớ đến tội lỗi nào mà mình đã phạm. Tất cả đều
là giả dối; những điều không có ở trong Kinh Thánh.
Sau khi nghe những điều đó thì tôi đã bị đau khổ trong
hai năm. Lý do là vì Kinh Thánh nói rằng mọi tội lỗi
tôi đã được giải quyết, nhưng khi xem xét với những
gì ông mục sư nói thì dường như ông là đúng. Đáng
lẽ ra tôi phải mở Kinh Thánh và tìm Lời Đức Chúa Trời
nói điều gì, nhưng trong lúc đó, tôi tin cả hai nguồn
đó đều là lời Chúa. Cho nên tôi đã bị sự lộn xộn.
Một
ngày nọ khi phòng nhóm không có người, tôi quá mệt
mõi và quỳ gối xuống trong bục giảng: “Chúa ơi, con
muốn biết nếu tội lỗi con đã được tha thứ hay chưa.
Nếu tội con đã được tha thứ rồi thì hãy cho con nghe
một tiếng nho nhỏ, “Tội ngươi đuợc tha thứ rồi!” Tôi
cầu nguyện như vậy và chờ đợi tiếng phán của Đức Chúa
Trời. Mặc dầu tôi chờ đợi lâu đến mức độ nào, tôi
cũng không nghe được tiếng của Chúa, nhưng chỉ mấy
con chuột chạy qua lại trên nóc nhà. Tôi cầu nguyện
tha thiết như vậy trong nhiều ngày, nhưng không có
nghe được một tiếng nào cho nên tôi nghĩ rằng Đức
Chúa Trời chắc đã quăng bỏ tôi rồi. Tôi nghĩ rằng
mình phải là người bị quăng bỏ!
Sao đó ít lâu, tôi cũng bị rắc rối vì tội lỗi, nhưng
rất lạ, khi cầu nguyện thì tôi nhận được tấm lòng
rằng mọi tội lỗi tôi đã được tha thứ. Khi lòng tôi
tin điều nầy, thì từ ngày đó tôi được chắc chắn về
sự cứu rỗi mình.
Sau khi nhận được sự cứu rỗi, tôi được đào tạo ở trường
đào tạo giáo sỉ. Lúc trong trường đào tạo, bắt đầu
từ sáng sớm cho đến chiều tối, chúng tôi có nhóm cầu
nguyện. Khi nghe lời làm chứng của các anh em, tôi
cảm thấy rất thất vọng với chính mình vì những lời
làm chứng của họ khác với tôi. Một anh em nói rằng
sau khi được sự cứu rỗi thì cảm thấy như đôi chân
mình không có đụng mặt đất nữa. Một anh em khác nói
rằng nếu ngón tay mình bị lửa cháy mà cũng sẽ không
cảm giác gì, nhưng tôi không có cảm thấy như vậy.
Tôi bắt đầu nghi ngờ về sự cứu rỗi của mình.
Mặc dầu lúc học, tôi cũng suy nghĩ: “Tôi được sự cứu
rỗi chưa? Tôi thật khác với những anh em khác. Nếu
tôi chưa nhận được sự cứu rỗi thì sao?” Tôi suy nghĩ
như vậy và ngã vào trong suy nghĩ mình. Lúc đó, ma
quỉ nói với tôi: “Đi ra khỏi trường đào tạo giáo sỉ
đi, đi vào xâu trong rừng. Đi vào trong một hang và
cầu nguyện một hay hai năm về vấn đề nầy cho đến khi
có câu giải đáp.” Nếu tôi nghe vậy và lìa khỏi trường
đào tạo thì chuyện gì đã xảy ra cho tôi? Nếu tôi cầu
nguyện thì sẽ dàn xếp được hay sao? Nhưng ma quỉ cứ
làm tôi suy nghĩ rằng nếu tôi đi vô rừng và kiêng
ăn một tháng hay chỉ vài ngày thì một chuyện đó sẽ
có thể xảy ra. Sự thật là công việc của Đức Chúa Trời
chỉ được hoàn thành bởi Ngôi Lời của Ngài; không bởi
cách nào khác. Nếu Lời Chúa vào lòng tôi thì chính
Lời đó sẽ làm việc.
Một buổi sáng sớm nọ, khi các anh em tập trung lại
đặng tổ chức nhóm cầu nguyện, nhưng lòng tôi rất đau
khổ và tôi xưng nhận: “Tôi biết rằng mình thật sự
đã được cứu, nhưng những ngày nay thì sự nghi ngờ
về sự cứu rỗi cứ nổi dậy trong tôi.” Lúc đó không
khí trở nên nghiêm trọng và một anh em bắt đầu cầu
nguyện: “Chúa ơi, có một Giu-đa trong vòng chúng ta.”
Một anh em khác cầu nguyện: “Làm sao một người như
vậy vào trường đào tạo giáo sĩ nầy?” Theo lời của
các anh em thì họ đang nói rằng tôi là ma quỉ.
Sau
khi nghe những gì họ nói, tôi nói: “Cũng được, nếu
tôi là con cái của ma quỉ và chưa được sự cứu rỗi
thì các anh em có thể dẫn tôi đến sự cứu rỗi không?”
Không khí yên lặng. Không một ai mở miệng. Vì không
còn có con đường nào để nhận sự cứu rỗi, cho nên họ
không thể nói gì nữa. Một anh em nói trọng tâm về
Tin Lành khi nói chuyện với tôi. Sau khi nghe xong
rồi, tôi nói: “Tôi tin rằng tôi cũng tin giống các
anh đây.” Các anh em trở nên ủ rũ. Cuối cùng thì buổi
thông công đó trở nên mờ mịt, và sau đó mỗi khi tôi
phạm lỗi hay là phạm tội, ma quỉ luôn ghìm vào sự
cứu rỗi của tôi.
Có lúc tôi thấy trên ti vi mấy con sư tử, con báo,
con ngựa rằn, bò rừng đi săn và cũng bị săn. Khi những
con vật hung dữ đi săn như con sư tử và con báo thì
nó không cắn ở đâu cả mà nó chỉ cắn cái cổ để không
còn thở được. Chúng nó phải cắn cái cổ để làm cho
con kia nghẹt thở cho nên mặc dầu những con lớn và
mạnh thì cũng hết sức và ngã.
Hơi thở của đời sống thiêng liêng của chúng ta là
sự cứu rỗi; đó là tại sao Satan luôn ghìm vào đó.
Khi bị cám dỗ và đã uống rượu thì đó là điều sẽ ở
trong trí nhớ bạn và làm cho bạn đau khổ: “Xem đi,
tất cả các anh em được cứu rỗi thì ngưng uống rượu,
tại sao mầy không ngưng? Vậy thì mầy chưa được cứu.”
Ma quỉ sử dụng sự cứu rỗi chúng ta như là cái ‘cổ’
của chúng ta và nó ghìm vào đó.
Ma quỉ làm cho tôi nghi ngờ về sự cứu rỗi của mình
và vì vậy mà trong lúc đó Đức Thánh Linh không thể
hành động. Từng ngày trôi qua, lòng tôi càng nghi
ngờ. Nhưng trong lòng tôi, tôi không nghi ngờ về huyết
Chúa Jêsus Christ đã rửa sạch tội lỗi tôi. Sự việc
huyết của Chúa Jêsus Christ đã làm cho mọi tội lỗi
tôi được rửa sạch trắng như tuyết là rõ ràng. Đó là
bằng chứng duy nhất về sự cứu rỗi của tôi. Như những
anh em được sự cứu rỗi hiện giờ, tôi không có biết
những lời về ‘sự chuộc tội đời đời,’ hay là cầu nguyện
đặt tay lên đầu con chiên để tội lỗi chúng ta được
chuyển qua. Và qua sự chuộc tội đời đời đó, chúng
ta được rửa sạch mọi tội lỗi mình. Không có ai dạy
tôi về Tin Lành mà đã được giấu kín trong câu truyện
của sự chuộc tội đời đời, và Tin Lành giấu trong câu
truyền về huyết con chiên bôi trên cánh cửa của lễ
vượt qua như thế nào. Tất cả mọi điều tôi học trong
cách nhà thờ thế gian là về dâng hiến, giữ ngày Chủ
Nhật, thuộc lòng bài Cầu Nguyện Chung và bài Tín Điều
Các Sứ Đồ, giữ mười điều răn. Nhưng vì Chúa Jêsus
đã rửa sạch mọi tội lỗi tôi, việc tôi không có tội
là rất rõ ràng.
Tôi
không biết nếu bây giờ tôi vào Hội Thánh chúng ta
thì tôi sẽ được công nhận rằng tôi đã được cứu hay
chưa. Nhưng vài năm trôi qua, Ngôi Lời bắt đầu đi
vào lòng tôi và làm sự cứu rỗi tôi lớn hơn. Lúc đầu
tôi chỉ biết rằng tội lỗi mình đã được rửa sạch, nhưng
bây giờ tôi biết được nhiều điều về Tin Lành của sự
tha thứ tội lỗi mà đã được giấu kính trong cả Kinh
Thánh. Tôi nhận được rằng huyết trên cây thập tự giá
là bằng chứng mọi tội lỗi tôi đã được tha thứ. Và
sau đó câu truyện về của lễ chuộc tội lỗi trong sách
Lê-vi Ký, và câu truyện Giăng Báp-tít đã làm báp tem
cho Chúa Jêsus để tội lỗi của cả thế gian nầy chuyển
qua Chúa Jêsus. Tôi đã nhận biết được những điều đó.
Tôi cũng biết được Chúa Jêsus là thầy tế lễ cả và
cột trụ của đời sống thiêng liêng của tôi, cho nên
mặc dầu mọi người nói như thế nào, nhưng không còn
gì để nghi ngờ. Nhưng trong lúc đó thì lòng tôi đẫy
dẫy nghi ngờ.
Một điều quan trọng đó là lời hứa của Đức Chúa Trời.
Khi kỵ nữ Ra-háp nhìn chính mình thì không thể nào
tin lời hứa của Sanh-môn rằng muốn quay trở lại vì
mình là một kỵ nữ, trong khi đó có nhiều phụ nữ đáng
tôn trọng khác. Nhưng khi suy nghĩ về lời hứa thật
mà Sanh-môn đã hứa thì có lòng nổi lên rằng: “Anh
ấy sẽ không nói dối đâu. Ngày dân Y-sơ-ra-ên tấn công
thành Giê-ri-cô thì anh ấy sẽ đến cứu tôi!” Cũng như
Ra-háp có lòng và hy vọng đó, khi chúng ta nhìn vào
lời hứa về tội lỗi chúng ta đã được rửa sạch thì chúng
ta sẽ có đức tin. Giô-suê nói: “Hãy vào trong nhà
hỵ-nữ, biểu nàng và mọi người thuộc về nàng đi ra,
y như hai ngươi đã thể cùng nàng.” (Giô-suê 6:22)
Giống như vậy, Lời Đức Chúa Trời đã hứa với chúng
ta sẽ cứu chúng ta.
Huyết trên cây thập tự giá đã rửa sạch mọi tội lỗi
tôi; lời hứa nầy đó là cái quan trọng. Không có gì
ngoài lời hứa nầy có thể cứu chuộc chúng ta hãy làm
chứng cho chúng ta. Sau khi chúng ta nhận được sự
cứu rỗi, có những lúc chúng ta phạm lầm lỗi; không
thể cầu nguyện được, lời Chúa không vào lòng chúng
ta; chúng ta ngã vào sự cám dỗ và thế gian có vẽ tốt
đẹp, nhưng chúng ta phải nhớ rằng những điều đó không
có liên quan gì đến sự cứu rỗi chúng ta. Khi một người
tin mình đã nhận được sự cứu rỗi và nước mắt là một
dấu hiệu thì người nầy tin vào nước mắt chứ không
phải là lời của Đức Chúa Trời. Nếu một người có lòng
xúc động và người đó tin mình đã được cứu vì cảm giác
đó, thì đó là người tin vào lòng xúc động của mình,
mà không có tin vào lời của Đức Chúa Trời. Đức tin
thật chỉ tin vào lời hứa trong lời của Đức Chúa Trời
đã được chép trong Kinh Thánh, không màng đến hình
ảnh hay hoàn cảnh của chúng ta như thế nào; hay là
ma quỉ nói như thế nào.
Nhiều người đang chờ đợi sự cứu rỗi thật và Ngôi Lời
thật, nhưng nếu họ cứ đợi những lời có thể ‘đâm’ vào
lòng họ, hay là những lời cho họ có cảm giác bay bổng,
thì sẽ không có một Ngôi Lời nào vào lòng họ. Trong
Kinh Thánh, chỉ lời ‘của Đức Chúa Trời’ cho chúng
ta nhận được sự cứu rỗi. Không có con đường nào để
nhận đức tin, mà chỉ qua lời hứa của Đức Chúa Trời
và nhận những lời đó vào lòng chúng ta. Trong trường
đào tạo giáo sỉ thì tôi không là ai, và không có công
việc vĩ đại nào được bày tỏ qua tôi. Lòng tôi rất
yếu, mong manh, và đầy dẫy nghi ngờ. Đó là sao tôi
có thể tin và chỉ cậy Ngôi Lời.