Bằng
Mọi Cách Phải Làm Cho Họ
Chìm Vào Ngôi Lời
rong
những ngày Hội Truyền Giáo của chúng ta mới bắt đầu,
mỗi lần chúng tôi tổ chức nhóm bồi linh thì chúng
tôi bị khó khăn về tài chính. Bây giờ vì có nhiều
anh chị em nên không có gì nặng nề về phương diện
tài chính. Nhưng trước kia, chúng tôi rất lo lắng
khi nhóm bồi linh bắt đầu mà lại không có tiền gì.
Nhưng chúng tôi vẫn tổ chức nhóm bồi linh. Có những
điều sẽ được chuẩn bị trong ngày đầu tiên của nhóm
bồi linh, nhưng có nhiều điều cần phải được chuẩn
bị trước khoảng mười ngày. Kimchi và những đồ ăn khác
thì phải được chuẩn bị ba hoặc bốn ngày trước khi
nhóm bồi linh bắt đầu, nhưng vì chúng tôi không có
tiền nên không còn con đường nào hơn là cầu nguyện.
“Chúa ơi, Ngài hài lòng với nhóm bồi linh nầy. Nhóm
bồi linh nầy ở trong tay của Ngài. Mặc dầu chúng con
không có gì, nhưng chúng con sẽ tổ chức.” Mặc dầu
tôi cầu nguyện như vầy, nhưng lòng tôi vẫn lo lắng,
nên tôi cầu nguyện lại: “Đức Chúa Trời ơi, xin hãy
cho chúng con tiền.”
Sau đó sắp đến nhóm bồi linh rồi, Đức Chúa Trời cho
chúng tôi một chút tiền, tôi cảm thấy sao Đức Chúa
Trời lại kẹo vậy(?). Giả sử như nếu chúng tôi cần
$1000 đôla thì Ngài phải cho ít nhất là $800 đôla,
nhưng Ngài chỉ cho chúng tôi $300 đôla thôi, và làm
cho tôi khó chịu.
Nên chúng tôi phải tập trung lại và suy nghĩ sẽ sử
dụng số tiền đó như thế nào. Chúng tôi đã tổ chức
nhóm bồi linh nhiều lần nên chúng tôi biết rõ ràng
sẽ cần bao nhiêu tiền và cho bấy nhiêu người thì cần
bao nhiêu đồ ăn. Tổng cộng tiền gạo và tiền đồ ăn
cho một người nhân lên cho tổng số người tham dự thì
tính được tổng số tiền cần dùng. Cho nên tôi chỉ nhìn
quyển sách chi phí một cách thoáng qua thì biết được
đủ tiền để sử dụng không. Đó là cách tôi kiểm tra
công việc, nên người ta phải biết tôi là một người
khó tín. Khi thấy vợ tôi xài tiền, tôi sẽ cằn nhằn
rằng: “Trời ơi, bà tưởng rằng tiền mọc trên cây hả?”
Nếu có dư thì mới cằn nhằn được nhưng vì chúng tôi
bị thiếu thốn rất nhiều, nên không có gì để cằn nhằn.
Hơn thế nữa, khi tôi thấy vợ tôi cố gắng xài tiền
một cách tiết kiệm, tôi không còn nói gì được nữa.
Cuối cùng, chúng tôi cầu nguyện như vầy.
“Đức Chúa Trời ơi, bây giờ không còn cách nào nữa.
Ở đây có nhiều muỗi quá, nhưng chúng con không có
tiền để mua thuốc xịt muỗi. Xin bằng mọi cách hãy
cho tất cả mọi người dự nhóm bồi linh nầy chìm vào
Ngôi Lời để họ không còn cảm giác muỗi cắn mình nữa.
Đức Chúa Trời ơi, nơi ngủ thì chưa có chuẩn bị tốt
đẹp. Đức Chúa Trời ơi, thức ăn thì cũng không có chuẩn
bị tốt. Xin hãy làm cho họ chìm xâu vào Ngôi Lời để
họ thấy thức ăn ngon.
Khi
đến nhóm bồi linh rồi thì hầu như chúng tôi cầu nguyện
về những điều đó. Sau khi nhóm bồi linh xong rồi,
có nhiều điều làm cho chúng tôi rơi nước mắt. Mặc
dầu chế độ ăn uống của chúng tôi là ăn-gì-cũng-được,
nhưng họ là những người ăn uống đầy đủ ở thành phố.
Nhưng họ đến nhóm bồi linh của chúng tôi và nói rằng
họ thích đồ ăn mà chúng tôi đã chuẩn bị. Mặc dầu nơi
ngủ thì không tiện nghi, và nhà tắm thì không hoàn
chỉnh, nhưng người ta không cảm thấy gì bất tiện cả.
Khi nghe giảng thì họ bị muỗi cắn, thỉnh thoảng thì
đây đó có người vỗ tay (?). Dầu vậy mà họ không cảm
thấy gì khó chịu, nên chúng tôi rất cảm ơn Chúa.
Bây giờ nhóm bồi linh được tổ chức một cách rất tiện
nghi và xung quanh rất tốt so với trước kia. Trước
khi nhóm bồi linh một tuần, tất cả các tôi tớ Chúa
trong cả nước tập trung lại và xịt thuốc trừ xâu ở
vườn cây thông Song Ho để trừ diệt muỗi và xâu, đuổi
ruồi đi và cũng bắt mấy con rắn. Chúng tôi nhổ rễ
cây để chuẩn bị dựng trại. Bây giờ thì tốt đẹp vì
chúng tôi bắt đầu nhóm bồi linh với mọi thứ đã được
chuẩn bị sẳn sàng. Nhưng lúc trước thì không phải
như vậy. Nhưng lòng của người ta thì chìm sâu vào
Ngôi Lời, cho nên thức ăn, nơi ngủ hay nhà tắm thì
không có làm cho họ khó chịu.
Qua buổi nhóm bồi linh, nhiều người nghe được Tin
Lành, chắc chắn về sự tha thứ tội lỗi và đi về nhà
với tấm lòng đầy dẫy niềm vui và bình an của Đức Chúa
Jêsus Christ. Khi chúng tôi thấy vậy, lòng của chúng
tôi rất cảm ơn Chúa đến nổi không thể tả được. Cũng
như vậy, khi chúng tôi còn giảng Tin Lành, những điều
thiếu thốn và yếu đuối của chúng ta không là vấn đề
gì cả.
Nếu chúng ta đã chuẩn bị mọi thứ và hoản cảnh không
có vấn đề gì thì chúng ta cần gì mà cầu nguyện, chúng
ta cần gì mà tìm kiếm ân điển của Đức Chúa Trời? Vài
người phàn nàn rằng: “Làm sao tôi sống trong một nhà
chỉ có hai phòng ngủ thôi?” Bởi vì không có giảng
Tin Lành, nên nhà chỉ hai phòng ngủ thì là vấn đề.
Nhưng nếu người đó rao giảng Tin Lành thì mặc dầu
ngủ trong phòng ở dưới cầu thang cũng không sao. Con
cóc thì không bao giờ trở thành con cóc nếu không
trải qua giai đoạn sống như con nòng nọc, nên chúng
ta không thể nào có niềm vui và hy vọng nếu không
đi qua đau khổ và khó khăn với Chúa Jêsus. Để nhận
được những sự an ủi từ trên trời, Đức Chúa Trời trước
hết phải cho chúng ta đau khổ và khó khăn.
Trong Chúa Jêsus thì đau khổ không phải là đau khổ
đến đời đời, nhưng nó chuyển thành niềm vui. Nếu đau
khổ là đau khổ và khốn khó vẫn là khốn khó thì người
đó không phải là ở trong Chúa Jêsus.
Mỗi năm chúng tôi tổ chức nhóm bồi linh, tôi vô cùng
cảm ơn Đức Chúa Trời khi suy nghĩ về tấm lòng của
Đức Chúa Trời thật sự yêu thương chúng ta.