Đau
Nhưng Được Lành Rồi!
ách
đây nhiều năm rồi, tôi bị loét bao tử. Mặc dầu ăn
thức ăn chỉ mặn, cay, hay là chua một chút thôi thì
tôi bị tiêu chảy ngay lập tức. Sau đó mặc dầu tôi
chỉ ăn cháo lõng thôi mà cũng đi nhà vệ sinh. Theo
bác sỉ nói thì bao tử tôi mỏng như một tắm giấy nên
nếu ăn đồ ăn không đúng rồi thì sẽ bị lũng. Trong
ba tháng tôi xuống 15 ký. Khi nghĩ đến việc tôi là
diễn giả cho nhóm bồi linh mùa hè, tôi nhận thấy rằng
tôi không thể sống như vầy được nữa. Buổi sáng tôi
cầu nguyện với Chúa: “Đức Chúa Trời ơi, con biết rằng
không có gì Ngài làm không được. Xin hãy chữa lành
bệnh đau bao tử của con.” Sau khi cầu nguyện thì tôi
nhớ Mác đoạn 11.
“Bởi vậy ta nói cùng các ngươi: Mọi điều các ngươi
xin trong lúc cầu nguyện, hãy tin đã được, tất điều
đó sẽ ban cho các ngươi” (Mác 11:24).
Theo
câu nầy thì nếu tôi tin rằng tôi đã được lành, thì
dĩ nhiên tôi sẽ ăn được thức ăn như cơm, thịt bò,
kimchi, tương đậu, và càfê nữa vì tôi đã được lành.
Nhưng hoàn cảnh thật thì nếu chỉ ăn một muỗng canh
thôi thì tôi cũng đi tiêu chảy. Tôi cảm thấy rằng
theo bác sỉ nói nếu tôi ăn món đó thì bao tử tôi sẽ
bị lủng. Nhưng nếu tôi có đức tin thì tôi phải ăn
mọi thứ. Dường như khi không có đức tin thì tôi không
thể dạy đức tin cho những người trong Hội Thánh tôi
được. “Đức Chúa Trời ơi, con tin. Con sẽ tin nếu Ngài
chữa lành cho con trước.” Nhưng Đức Chúa Trời lại
nói: “Tin rồi ta sẽ chữa lành cho.”
Tôi mở Kinh Thánh ra và suy gẫm lại. “Hãy cho rằng
tôi là người tin; nếu tôi tin và ăn cơm, kimchi, tương
đậu và uống càfê thì tôi sẽ bị chết hay là còn sống?”
Khi nhìn hoàn cảnh thì dường như tôi sẽ bị chết. Nhưng
theo Kinh Thánh thì tôi đã được chữa lành. Tôi có
suy nghĩ trong đầu mình rằng: “Nếu tôi tin thì Đức
Chúa Trời không bao giờ nói dối. Ngài không bao giờ
để cho tôi chết.” “Đức Chúa Trời ơi, con tin rằng
con đã được lành. Bây giờ thì con được lành rồi.”
Nếu tôi có thể thấy được bệnh tôi trở nên đở hơn thì
tôi có thể tin dễ dàng hơn. Nhưng khi tôi vẫn còn
đau thì rất khó để tin tôi đã được lành. Sau khi biết
rằng tôi đã được lành mà tôi vẫn cố gắng tin. Đó là
kết quả của sự không tin Ngôi Lời. Tin Đức Chúa Trời
là tin lời của Ngài. “Đức Chúa Trời ơi, xin hãy tha
thứ cho con vì đã không tin Ngài.”
Sáng hôm đó có những mục sư đến nên vợ tôi đã chuẩn
bị thịt bò và canh tương đậu. Vợ tôi cũng dọn một
góc trên bàn chỉ cháo trắng, rong biển và một ít tép
khô cho tôi. Nhưng tôi lại ngồi nơi có tô cơm to nhất.
Vợ tôi ngạc nhiên và hỏi: “Ông ăn cơm được hả?” Tôi
trả lời: “Bao tử tôi đã được lành rồi, tôi sẽ không
sao đâu.” Và tôi ăn cho đến no. Khi vừa ăn xong tôi
bắt đầu cảm thấy đau nhói trong bụng, nên tôi đã đi
vào nhà vệ sinh. Satan nói thì thầm với tôi: “Tại
sao lại bị đau bụng? Mầy đã nói được lành rồi mà?
Mầy sẽ chết.” Tôi không có gì nói thêm. Nếu tôi cứ
làm như vậy thì tôi chắc sẽ chết. Tôi tưởng tượng
trong đầu mình về việc tôi chết vì bao tử tôi đã bị
nổ, vợ con tôi sẽ khóc bên cạnh xác chết tôi. Và nhiều
suy nghĩ khác cũng đến trong đầu tôi. Một lát sau,
Đức Chúa Trời nói trong lòng tôi: “Ngôi Lời của Đức
Chúa Trời là hằng sống. Ngươi đã được lành rồi.” Tôi
hỏi: “Nếu lành rồi mà sao vẫn còn đi tiêu chảy.” “Đức
Chúa Trời nói ngươi đã được lành, thì người đã được
lành rồi.”
Những lời đó vào đến với tôi và lòng tôi bắt đầu có
sự bình an. “Đúng rồi. Đau nhưng đã lành rồi!” Tôi
kh6ng cần phải đánh với Satan nữa. Sự gay co của tôi
đã chấm dứt. Tôi đã được lành.
Đến trưa tôi lại ăn cơm. Tôi vẫn phải đi nhà vệ sinh
nữa, nhưng lòng tôi thì có bình an. Chiều tôi được
mời đền nhà hàng tự chọn. Tôi ăn gấp năm lần, nhưng
tôi không cần phải đi nhà vệ sinh. Sáng hôm sau tôi
thức dậy và bao tử tôi không có vấn đề gì. Từ đó tôi
ăn bất cứ gì, tôi không còn bị đau bụng và bây giờ
tôi có thể đi mọi nơi trên thế giới nầy để rao giảng
Tin Lành.