Tôi
Muốn Có Một Bài Làm Chứng Nổi Bật
i
Dong Lee là chồng của chị em Eun Ho Shin đã bắt bớ
vợ mình một cách gay gắt vì cho rằng vợ mình đã đi
một nhà thờ xấu. Ông không chỉ bắt bớ vợ mình mà còn
rủa sã mục sư nhà thờ vợ mình đang đi. Cuối cùng thì
họ đã li dị và chị em Shin sống trong Hội Thánh Young
Dong Po.
Một
ngày nọ khoảng 1 giờ sáng khi tôi đang ngủ thì phải
thức dậy để bắt điện thoại của ông Gi Dong Lee. Tôi
vừa để điện thoại lên tai thì: “Mục sư Ock-soo Park
là người dẫn dắt tà giáo.” Ông ta chưởi rủa và đó
là những từ tôi nghe được. Tôi tự nghĩ, “Tối nay tôi
sẽ không ngủ,” nên tôi đã bắt đầu nói chuyện với Gi
Dong Lee. Khi ông đang nói chuyện thì tôi bắt đầu
suy nghĩ, tôi đang ngủ, nhưng tôi nghĩ rằng ông chắc
rất là căn thẳng nên đã thức đến 1 giờ sáng. Tôi cảm
thấy tội nghiệp cho ông nên tôi đã nói chuyện với
ông một tiếng đồng hồ. “Chúng ta không nên nói những
điều nầy trên điện thoại, ông đi đến Daegu đi.”
“Cũng được. Sáng sớm mai tôi sẽ đến.”
Sáng hôm sau ông đã thật sự từ Seoul đến trong chiếc
xe tải cũ của mình. Khi chúng tôi nói chuyện thì ông
cứ lập đi lập lại một điều rằng cho dầu chết cũng
sẽ không quay trở lại ở với người đàn bà đó. Không
ai kêu ông hãy quay trở lại sống chung vợ mình nhưng
ông nói: “Mục sư ơi, đừng bao giờ suy nghĩ rằng sẽ
đem tôi và Eun Ho Shin lại sống chung với nhau bởi
vì tôi sẽ không bao giờ sống chung với người đó.”
Khi nghe những gì ông nói thì tôi suy nghĩ: “À, lòng
của ông vẫn còn ở với chị em đó.” Vì ông có thể gọi
điện thoại cho tôi nên có thể nói chuyện với tôi.
Có lúc ông la lối và rủa tôi, có khi thì khóc, và
có lúc khác thì ông lại hỏi muốn xưng tôi là anh của
mình. Ông đã đuổi và ly dị với vợ mình nhưng qua lời
nói của ông thì ông vẫn còn suy nghĩ về vợ của mình.
Tôi cảm thấy rất cảm ơn vì điều đó, tôi đã mời ông
đến chổ tôi, ông trả lời: “Được!” và đã đến. Sau đó
tôi nói với Mục sư Yang ở Hội Thánh Young Dong Po
sai chị em đó xuống chổ tôi. Hai người đó đã đến vào
buổi trưa. Lúc đó tôi có việc bận nên đã về khoảng
1 giờ chiều. Khi trở về tôi thấy không khí trong phòng
rất tốt. Khi đang nói chuyện thì bổng nhiên ông Gi
Dong Lee nói: “Mục sư ơi, tôi không thể ghép lại với
vợ tôi được nữa. Chính quyền Hàn Quốc biết rằng tôi
đã ly dị và mọi người ở thành phố Seoul cũng biết
rằng tôi đã ly dị, thật là xấu hổ mà làm sao chúng
tôi quay lại sống chung với nhau được?”
“Vậy thì hãy đến thành phố Daejon và sống. Tôi sẽ
tìm một phòng cho.”
“Mục sư ơi, vậy cũng được hả?”
“Đúng rồi, vậy cũng được. Hãy đến đây và sống.”
Khi
thấy họ đi về chung với nhau trong một chiếc xe tải
thì tôi vô cùng vui mừng. Tôi tìm và mướn cho họ một
căn phòng và ông Gi Dong Lee đã nghe Tin Lành và nhận
sự cứu rỗi. Ông được vui mừng trong một lúc và sau
đó lòng ông lại trở nên cứng. Sau đó ông lại gọi điện
thoại cho tôi và nói những điều gian ác với tôi.
“Mục sư ơi, mặc dầu được cứu rồi, nhưng nhà thờ quan
trọng hay là chồng mình thì quan trọng hơn? Tôi chẳng
ra gì hay sao?”
“Em trai ơi, có phụ nữ nào trên thế giới ngày nay
lại muốn sống trong một căn nhà như vậy? Cha chồng
thì nằm trên giường bệnh mà mình phải hốt phân cho,
còn mẹ chồng bị bệnh. Cái đầu của em không có hoạt
động hả? Nếu vợ của em mà không đến Hội Thánh để nhận
sức lực từ Đức Chúa Trời thì làm sao vợ của em sống
được?”
“Đúng rồi, mục sư đúng rồi, nhưng …” lòng của ông
chưa có sắp xếp nên ông nói: “Mục sư ơi, mục sư,”
nhưng sau đó lại giận và rủa như trước. Mặc dầu tôi
bị rủa mà tôi lại không giận, thật rất lạ. Tôi cảm
ơn vì khi ông cảm thấy chán thì ông gọi tôi nói như
vậy hay là muốn nói chuyện. Nhiều năm đã trôi qua
như vậy. Vì ngày mai tôi sẽ đi nước Mỹ nên tôi có
nhiều điều để làm. Tôi phải viết bài giảng, thâu bài
giảng, và làm việc trong phòng nhóm… Buổi sáng sau
khi dạy cho trường đào tạo khi đi ra ngoài thì anh
em Gi Dong Lee và vợ đang ở đó. Tôi suy nghĩ ‘hôm
nay có một vấn đề khác nữa rồi,’ nên tôi mời họ vào
một phòng yên tĩnh. ‘Trước khi những lời phàn nàn
ra khỏi miệng họ, tôi giảng trước.’ Khi đang giảng,
anh em bắt đầu khóc. Anh em không phải là loại người
như vậy. “Mục sư ơi, tôi ghét vợ tôi. Bà nói rằng
để sống thiêng liêng thì việc làm ăn của tôi phải
bị thất bại và đã cầu nguyện cho tôi thất bại. Cuối
cùng tôi đã thất bại hết rồi.” Bắt đầu bằng những
lời như vậy, anh em bắt đầu kể hết mọi điều trong
lòng mình. “Mục sư ơi, tôi cũng được cứu. Sau khi
được sự cứu rỗi thì bởi vì vui quá nên tôi muốn làm
chứng. Tôi muốn làm chứng giỏi cho nên tôi đã làm
chứng vào sáng Chủ Nhật . Nhưng sau khi đi xuống,
tôi cảm thấy: ‘Tôi không thể nói được những điều tôi
thật sự muốn nói, nhưng chỉ nói những điều vô dụng.’
Tôi suy nghĩ về việc đó và có một ý rằng: “Chắc tôi
không phải là loại tin Chúa Jêsus bởi vì tôi chỉ nói
những điều vô nghĩa khi làm chứng. Vì tôi không thể
sống thiêng liêng và cũng không thể nuôi dưỡng cha
mẹ tôi, nếu đi nhà thờ thì ai sẽ chăm sóc cha mẹ tôi?
Vì tôi cứ sống với những suy nghĩ như vậy, tôi càng
trở nên chống nghịch với Hội Thánh.”
“Anh em có biết bao nhiêu lần tôi đi xuống bục giảng
mà thấy những điều tôi đã nói chỉ là vô nghĩa thôi?
Nếu tất cả các anh em nói được những gì họ muốn nói
thì đâu có ai cần mục sư làm gì?”
“Những người khác cũng vậy hả?”
“Không biết hả! Nếu họ không phải như vậy thì họ không
bình thường rồi.”
“Mục sư ơi, tôi đâu có biết đâu.”
Chúa ơi! Đó là lần đầu tiên tôi thấy một người bị
thử thách vì một bài làm chứng.
“Nhưng mục sư ơi, nếu ai cũng đi nhà thờ thì ai sẽ
chăm sóc cho bố mẹ tôi?”
“Anh em không nghĩ rằng nếu Đức Chúa Trời hài lòng
với việc hai người đến Hội Thánh thì Ngài sẽ không
giải quyết vấn đề đó hay sao? Hãy biết Đức Chúa Trời
và tin Đức Chúa Trời!”
“Vâng, nếu đó là Đức Chúa Trời thì Ngài sẽ làm vậy.
Vậy thì tôi sẽ đi đến Hội Thánh.”
Anh em nầy bắt đầu được thay đổi. Hôm qua sau giờ
nhóm thì anh em vào và nói với tôi điều nầy. “Mục
sư ơi, tôi không biết hôm nay có nhóm. Tôi chỉ đi
ngang qua thôi, nhưng vì có đèn sáng nên tôi đã ghé
vào. Mai mốt hãy cho tôi biết lúc nào có nhóm!” Sáng
nay anh em nầy đến Hội Thánh với vợ, và mẹ của anh
em cũng đến. Ba người đó ngồi ở ghế hàng đầu.
Người ta nói rằng: “Nếu bạn sống thiêng liêng dưới
mục sư Park thì bạn chắc chắn sẽ thay đổi,” nhưng
thật ra thì không có việc gì tôi làm. Chỉ một mình
Đức Chúa Trời làm việc trong lòng chúng ta. Nếu chúng
ta nhận được sự cứu rỗi trong nhà tắm, hay là qua
cách nào đó mà chúng ta đã được sanh lại, thì chắc
chắn rằng Chúa Jêsus sống trong lòng chúng ta. Chúa
Jêsus muốn làm việc một cách mạnh trong chúng ta.
Nhưng vì Ngài ở trong chúng ta, nếu lòng của chúng
ta bị nghẹt thì Chúa Jêsus không thể làm việc trong
lòng chúng ta. Mặc dầu là mục sư hay là sinh viên
trường đào tạo, nhưng không có gì để chúng ta làm.
Nếu chúng ta chỉ ở một chổ, thì Đức Thánh Linh sẽ
làm trong chúng ta và làm cho chúng ta nên giống như
Chúa Jêsus. Nhưng có nhiều lúc lòng chúng ta bị nghẹt
về một phương diện nào đó. Đó là lúc chúng ta cần
một người dẫn dắt. Trong lúc đó, Đức Chúa Trời cho
tôi Ngôi Lời và đức tin để tháo gở những gì làm nghẹt
lòng của tôi.