Huấn
Luyện Đức Tin
Qua Đi Rao Giảng Không Tiền
hi
tôi sống đời sống thiêng liêng của tôi, tôi tin Đức
Chúa Trời qua môi miếng mình. Nhưng khi những sự khó
khăn đến với tôi, tôi lo lắng về những điều đó vì
tôi không có lòng của Đức Chúa Trời ở với mình. Nhưng
giáo sĩ trong trường đào tạo đã dạy tôi một đời sống
thiêng liêng khác với những gì tôi đã biết.
Chúng
tôi không được phép mang tiền từ nhà theo, đi làm
kiếm tiền hay là cho người khác biết mình cần tiền.
Trong trường đào tạo thì được đào tạo cả ngày, và
họ bảo rằng chúng tôi phải ăn, phải đi xe buýt và
mua tập viết. Trong lúc đó, kinh tế của đất nước chúng
ta gặp khó khăn. Chúng tôi suy nghĩ rằng những giáo
sĩ người Mỹ có nhiều tiền và họ sẽ giúp chúng tôi.
Chúng tôi tưởng sẽ ăn sô-cô-la, cà phê và bánh trái
trong khi được huấn luyện, nhưng ông ta không cho
chúng tôi một thứ gì mà chỉ kêu chúng tôi hãy xin
mọi điều từ Đức Chúa Trời. Nhiều lúc chúng tôi không
có ăn, lúc đó ông giáo sĩ đến và quở trách chúng tôi
rằng: “Tại sao anh không ăn?” Sự thật là chúng tôi
đã cầu xin Đức Chúa Trời mọi điều nhưng chúng tôi
không có đức tin rằng Chúa sẽ cho mọi điều chúng tôi
cần. Cho nên chúng tôi ở trong sự lờ mờ.
Mặc dầu tôi đã cầu nguyện, nhưng tôi có dầy dẫy suy
nghĩ của con người như: “Một ai đó sẽ cho chúng ta
tiền hay sao? Chẳng lẽ bố tôi ở nhà sẽ không gởi gạo
lên cho tôi hay sao?” Có khi thức ăn đến: “Đức Chúa
Trời thật sự nghe lời cầu nguyện của tôi hay sao,
hay là người ta cảm thấy tội nghiệp cho chúng tôi
và cho chúng tôi thức ăn?” Tôi không thể nói rõ ràng
được, và suy nghĩ tôi ở trong sự lộn xộn.
Một ngày nọ, ông giáo sĩ nói với chúng tôi: “Thứ hai
tuần tới, tất cả các anh em sẽ đi rao giảng không
đem tiền theo nên trong tuần nầy hãy cầu nguyện và
chuẩn bị.” Sáng thứ hai đến thì ông giáo sĩ gọi chúng
tôi. Ông giáo sĩ cũng đi rao giảng không tiền như
chúng tôi, cho nên ông đem theo một số giấy mời bằng
tiếng Hàn Quốc trong cặp mình. Trước khi đi, ông đút
tay vô túi nên chúng tôi suy nghĩ ông sẽ cho chúng
tôi tiền xe. Nhưng ông lấy một số tiền chỉ vài tờ
1000 won và để chính giữa. Số tiền đó thật không có
giá trị gì. Sau đó ông kêu chúng tôi cũng làm giống
như vậy.
Có một anh em trước kia đã làm mục sư trong một nhà
thờ nhưng bây giờ là ở chung với tôi. Cộng hết tiền
trong túi của tất cả các sinh viên trường đào tạo
chỉ có vài đô la, nhưng anh em đó lầy ra rất nhiều
tiền và bụng tôi cảm thấy đau! Ông giáo sĩ bảo anh
em đó lấy hết tiền bỏ vào thùng dâng hiến. Sau đó
ông giáo sĩ chỉ từng lớp sẽ đi đâu. Ông nói với chúng
tôi: “Một tuần sau hãy về đây. Tôi không có đi chung
với các anh em nên tôi không biết chuyện gì sẽ xảy
ra nhưng Đức Chúa Trời biết tất cả, cho nên đừng có
xin tiền hay là giơ tay ra với người ta. Chỉ cầu xin
Chúa thôi. Nếu các anh em thật sự là tôi tớ của Đức
Chúa Trời thì Ngài sẽ giúp đỡ các anh em. Mọi người
đều ra đi không tiền; mặc dầu ông giáo sĩ không thể
nói tiếng Hàn Quốc lưu loát, ông chỉ bắt đầu đi và
đem theo một số giấy mời.
Lớp
của tôi sẽ đi đến Po-Ang. Khi chúng tôi lìa khỏi Daegu
và đến Young-chun, thì tôi cảm thấy đói. Không những
vậy thôi mà suy nghĩ về “Tối nay tôi sẽ ngủ ở đâu?”
thì thật là một gánh nặng. Khi đi nhà nầy đến nhà
kia để rao giảng, nhưng thay vì rao giảng mà lòng
tôi thì quan tâm nhiều hơn về: “Không ai cho tôi đồ
ăn hay sao? Sẽ không ai mời chúng tôi ngủ qua đêm
hay sao?” Tôi đang chờ đợi. Nếu đi vào một nhà, thì
tôi có tấm lòng: “Xin hãy cho tôi ngủ ở đây.” Nhưng
tôi không biết vì tấm lòng đó thì mặc dầu tôi giảng
nhưng người ta không nghe và chỉ bảo chúng tôi đi
chổ khác.
Tôi rao giảng như vậy, khoảng 9 giờ tối thì cả làng
đều đi ngủ. Lòng tôi có hy vọng nên tôi lìa làng đó
và bắt đầu đi đến Po-Ang. Chúng tôi đi từ 9:30 tối
đến 3 giờ sáng, đói bụng, mệt mõi và buồn ngủ. Tôi
nói với anh em đi chung với tôi: “Anh em ơi, chúng
ta hãy ngủ một chút dưới cây cầu kia đi rồi đi tiếp.”
Anh em trả lời: “Anh em Park ơi, chúng ta đi một chút
nữa đi. Đức Chúa Trời đã chuẩn bị cho chúng ta rồi.”
Nhưng tôi không chịu nổi nữa. Khi đến 3 giờ sáng thì
có sương mù. Tôi cảm thấy lạnh và bị run. Đi xuống
đường thì có một nhà thờ ở đó, nên tôi nói với anh
em: “Chúng ta hãy vào đó,” và tôi kéo anh em vào.
Đó
là một nhà thờ ở miền quê. Chúng tôi không phải vào
để cầu nguyện, nhưng tư thế thì cầu nguyện mà thật
ra thì đang ngủ. Một lát sau, có người vào dự nhóm
sáng sớm, nhưng tôi vẫn còn ngủ mặc dầu nhóm buổi
sáng đã xong rồi. Một ai đó đánh thức tôi dậy để ăn
sáng nên tôi đi. Ông thầy ở nhà thờ đó thì biết anh
em mà đang đi chung với tôi vì trước kia họ đã đi
chung một nhà thờ. Tôi cảm thấy rằng đó không phải
là Đức Chúa Trời đã cho chúng tôi thức ăn đó. Một
nữa trong lòng tôi: “Có phải Đức Chúa Trời cho tôi
thức ăn nầy không?” Một nữa khác: “Người ta ép chúng
tôi ăn mà.”
Khi chúng tôi đi từ Po-Ang đến An-gang thật rất lạ,
có người bảo chúng tôi ngủ trong nhà họ và bảo chúng
tôi ăn. Nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng chắc vì chúng
tôi trông có vẽ tội nghiệp lắm nên họ đã làm như vậy;
điều nầy không phải Đức Chúa Trời làm đâu. Khi chúng
tôi kết thúc chuyến đi mệt nhọc nầy, thì cuối cùng,
chúng tôi phải đi từ An-kang đến Daegu. Số tiền chúng
tôi có chỉ đủ cho 3 người đi đến Kyungju. Nên chúng
tôi mua vé đến Kyungju, và sau đó giảng trên xe lửa.
Chúng tôi đến trạm Kyungju với suy nghĩ rằng: “Làm
gì bây giờ?”
Một ai đó vỗ vai tôi và nói rằng ông muốn nói chuyện
với tôi. Ông nói: “tôi muốn mua cơm trưa cho các cậu,
các cậu muốn đi ăn không?” Tôi nghĩ rằng đây là thật
sự từ Đức Chúa Trời mà đến. Ông dẫn chúng tôi vào
một nhà hàng ông biết, nhưng nhà hàng đóng cửa vì
hôm đó là ngày lễ, nên chúng tôi đi đến một nhà hàng
khác, họ cũng đóng cửa. Mọi nhà hàng mà chúng tôi
đến đều đóng cửa.
Sau đó ông nhìn đồng hồ và nói rằng: “Tôi muốn mua
cơm trưa nhưng ở đâu cũng đóng cửa chỉ còn lại mấy
cái quán rượu thôi mà chúng ta không thể vào đó được.
Tôi cũng phải đi bây giờ vì tôi có việc bận, nên tôi
sẽ cho các cậu tiền và hãy đi mua đồ ăn trưa.” Sau
đó ông đi. Chúng tôi lấy số tiền đó và chào ông ta,
sau đó chúng tôi đếm tiền. Thay vì mua đồ ăn, chúng
tôi mua vé xe lửa. Sau khi mua vé xe lửa đến Daegu,
thì ba người chúng tôi ăn mì gói, rồi thì chúng tôi
không còn một đồng xu nào. Đức Chúa Trời đã làm cho
ngày đó mọi nhà hàng ở Kyungju đều đóng cửa.
Sau đó không lâu ông giáo sĩ lại sai chúng tôi đi
rao giảng không tiền một lần nữa. Lần nầy ông giáo
sĩ chuyển chúng tôi qua lại, cho nên tôi đi với một
anh em khác đến Chung-do, Mil-yak. Đi đến Chung-do
thì có lúc chúng tôi ăn mà cũng có lúc không ăn. Khi
chúng tôi đi từ Chung-do đến Daegu trời đã tối rồi.
Khi đi làm chứng thì trong đầu tôi chỉ có một suy
nghĩ: “Tối nay tôi sẽ ăn và ngủ ở đâu?” Tôi nói rằng
Đức Chúa Trời đã chuẩn bị tất cả nhưng khi không thấy
gì thay đổi thì tôi lo lắng bởi vì tôi không có đức
tin.
Mọi nhà chúng tôi đến thì không ai mời chúng tôi ở
lại, nên chúng tôi chỉ đi bộ trên đường từ Chung-do
đến Hyung-san. Khi chúng tôi đi thì tôi thấy những
ngôi sao chiếu sáng trên bầu trời đen tối và thấy
một ông già nằm dài trên đường lộ. Khi đánh thức ông,
chúng tôi thấy ông đã say rượu rồi. Chúng tôi hỏi:
“Ông sống ở đâu?”
Ông nói: “Chỗ nào đó ở Kyung-san.” Từ đó đến Kyung-san
khoảng 30 km, và chúng tôi thì mệt và rất đói. Chúng
tôi không thể bỏ ông ở đó, nên đã khiêng ông trên
lưng đi về nhà ông.
Khi đang đi, bổng nhiên ông nói: “Giầy tôi!” Chúng
tôi nhìn thấy thì đôi giầy của ông đã rớt đâu rồi.
Ông phải nói sớm hơn thì mới được mà. Mặc dầu rất
khó khăn, chúng tôi phải cố gắng tìm đôi giầy của
ông trong đêm khuya. Sau đó một lát, ông nói: “Giầy
tôi!” nữa. Vì ông làm nhiều lần như vậy, tôi đã vô
cùng giận dữ và muốn bỏ ông ở đó. Nhưng chúng tôi
không thể làm như vậy và cứ khiêng ông đi, đến lúc
khoảng còn 10 cây số nữa thì ông mới tỉnh táo lại
và trở lại bình thường: “Chuyện gì xảy ra với tôi
vậy.”
“Tôi đi đốn củi… Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra
với tôi.”
“Có phải nhà ông ở Kyung-san không?”
“Phải.”
Khoảng 12 giờ sáng, chúng tôi đến Kyung-san. Có một
cái đèn đường sáng, và có khoảng 5 hay 6 thanh niên
đang đứng ở đó. Khi đến gần thì một thanh niên chạy
lại và nói rằng: “Ôi, bố ơi! Bố về rồi hả?” và hỏi
chúng tôi chuyện gì đã xảy ra.
“Chuyện gì đã xảy ra với bố tôi vậy?”
“Trước đó thì chúng tôi không biết, nhưng chúng tôi
thấy ông nằm dài trên đường nên chúng tôi đã khiêng
ông trong 30 cây số rồi mới đến đây.”
“Cảm ơn, bây giờ trể lắm rồi. Xin hãy đến nhà tôi.”
Nên chúng tôi đến nhà họ, khi họ nấu đồ ăn thì chúng
tôi giảng lời Chúa cho cả gia đình. Một người thì
giảng và người kia thì ngủ, sau đó thay phiên nhau
để giảng. Chúng tôi giảng đến khoảng 1 giờ thì thức
ăn đến. Sau khi ăn cả tô cơm, con dâu của ông có chuẩn
bị cho chúng tôi một nơi để ngủ và mời chúng tôi vào
trong phòng đó. Dường như đó là căn phòng của con
trai và con dâu của ông già đó, nhưng mền gối thì
đã chuẩn bị sẳn sàng cho chúng tôi rồi. Khi sáng thức
dậy, con trai của ông nghe chúng tôi sẽ đi Daegu,
thì nó đi đến nhà ga và mua cho chúng tôi 2 vé xe.
Đức Chúa Trời đã chuẩn bị thức ăn và nơi ở cho chúng
tôi, nhưng khi rao giảng thì tôi vô cùng lo lắng.
Tôi cảm thấy mình rất ngu dại vì không có tin Đức
Chúa Trời. Tôi là một người không có đức tin nhưng
vì tôi sống trong Chúa Jêsus nên mặc dầu tôi cố gắng
không tin, nhưng Đức Chúa Trời làm cho tôi chỉ có
thể tin Chúa mà thôi, Ngài đã dẫn dắt tôi như vậy.