Trái
Đầu Mùa Ở Apgokdong
rong
năm 1963 khi tôi ở trong làng Setuh ở Apgokdong thì
có một thanh niên đến với tôi vào buổi sáng và nói:
“Mục sư ơi! Mục sư ơi!” Lý do là vì thi hài của một
thanh niên khác đã được gởi từ quân đội về. Thi hài
không được đem vào trong làng. Họ có một phong tục
là nếu ai chết ở ngoài làng thì thi hài không được
chôn trong nhà họ ở trong làng. Vì thi hài ở ngoài
làng nên người ta không biết phải làm đám tang như
thế nào. Sau đi bàn với nhau xong thì họ định: “Chúng
ta hãy làm đám tang theo kiểu trong nhà thờ vì có
một ông thầy của nhà thờ ở trong làng bên cạnh.” Vì
vậy tôi được mời đến để tổ chức lễ mai táng. Lúc đó
tôi đang bị đói và tôi được ăn khi hướng dẫn lễ mai
táng của họ.
Sau
đó, tôi giảng Ngôi Lời trong làng Abshil mỗi thứ năm.
Sau khi đã đi rao giảng cả buổi chiều thì tối đến.
Tôi ngồi trong rừng và cầu nguyện vì không có thức
ăn. Đến giờ ăn chiều thì chúng tôi làm như vậy. Tôi
tập trung một số người lại trong nhà của ông Byung
Tae Cho và giảng Ngôi Lời. Sau khi xong, đã khuya
rồi và tôi tìm con đường ở trên núi để đi về nhà tôi.
Vì có nhiều thú rừng nên rất nguy hiểm, cho nên tối
đến thì người ta chỉ đi đến chân núi thôi. Khi đi
một mình trên núi thì có lúc tôi bị lạc đường và đi
qua lại dưới mấy cây keo. Sau đó những người nghe
Ngôi Lời thì tập trung lại và chúng tôi dời từ làng
Setuh đến làng Abshil.
Chúng tôi mướn một cái phòng nhỏ trong một căn nhà;
tôi treo hủ gạo lên tường và sống rao giảng Tin Lành.
Dường như cả buổi sáng chúng tôi đọc Kinh Thánh, nhưng
một ngày nọ bà chủ nhà đến gặp chúng tôi. Ở quê thì
rất yên tỉnh nên tôi có thể nghe tiếng gà gáy, tiếng
chó sủa và tôi cũng có thể nghe bà chủ nhà vừa hút
thuốc vừa nói chuyện với một người khách. Bà chủ nhà
nói: “Lâu quá không gặp.”
Khi đang nói chuyện thì người khách đó thấy hủ gạo
của tôi đang treo trên tường nên bà hỏi rằng: “Có
người sống trong phòng đó hả?”
“Ờ, ông mà một mục sư đó.”
“Mục sư hả? Khi nào đến vậy?” vừa hỏi vậy mà bà cũng
vừa muốn biết về tôi.
Sau đó tôi suy nghĩ: “Chắc chắn người đó đã tin Chúa
rồi. Nếu không có tin Chúa thì bà sẽ không hỏi kỹ
càng về một mục sư như vậy đâu?” Nghĩ vậy rồi thì
tôi lấy cuốn Kinh Thánh và đi ra ngoài.
“Bà ơi, bà có tin Chúa Jêsus không?”
“Không, tôi không có tin Chúa Jêsus.”
Mặc
dầu bà cố gắng từ chối mình là người tin Chúa Jêsus,
mà tôi đã biết bà là người tin Chúa. Tôi mở Kinh Thánh
ra trên sàn nhà bằng gỗ và giảng Tin Lành cho bà.
Bà để việc làm ăn của mình qua một bên. Bà (chị em
Son Ul Soon) là một linh hồn dường như không có suy
nghĩ và rất tội nghiệp, nhưng khi nghe lời Chúa trong
vài tiếng đồng hồ đã nhận được chắc chắn về sự cứu
rỗi của mình. Trong đó tôi đã đến Apgokdong và giảng
Tin Lành cho những người ở đó. Mặc dầu chúng tôi có
nhóm học Kinh Thánh, nhưng không có một ai mở lòng
mình và nhận sự cứu rỗi. Ngay sau khi được tái sanh
thì chúng tôi rất vui vì chúng tôi có một lòng. Lý
do mà chị em Son vui mừng là vì trong thế gian mệt
mõi nầy mà mình đã được cứu rỗi. Còn tôi thì niềm
vui bộc phát từ một sự việc là tấm lòng của chị em
ấy đã mở ra và nhận Tin Lành mặc dầu trong lúc đó
những người khác chỉ là nghe qua loa thôi. Mặc dầu
tôi giảng nhiều như thế nào nhưng họ thì không có
mở lòng để nhận Ngôi Lời.
Chị
em cũng nói tại sao trước đã nói mình là người không
có tin Chúa: “Nếu một người tin Đức Chúa Trời mà sống
nghèo thiếu như thế nầy, thì tôi suy nghĩ rằng sẽ
làm mất đi sự vinh hiển của danh Chúa. Cho nên tôi
đã cố ý nói rằng mình không có tin Chúa.”
Sau đó tôi thường đi đến nhà của chị em Son và giảng
lời Chúa. Chị em cũng đến học Kinh Thánh ở nhà tôi
nhiều lầy. Có lúc chị em nói: “Khi học Kinh Thánh
xong thì tôi lo sợ vì trên đường đi về nhà thì tôi
đã gặp một con sói,” hay là, “Tôi thấy một con sói
khi sáng sớm tôi đến đây.”
Tôi cầu nguyện cho chị em ấy mỗi ngày và khi tôi đọc
Kinh Thánh thì lòng tôi cảm thấy như vầy: “Tôi sẽ
nói điều nầy với chị em.”
Chồng của chị em bị mù và căn nhà mình lụp sụp. Mặc
dầu tôi chỉ ra tội lỗi của ông, nhưng ông mĩm cười
và nói: “Tôi như vầy thì trong tình huống nào sẽ phạm
tội?” Tôi không thấy sự giận dữ trong ông ta vì so
với con người thì ông thật là một người tốt. Đó là
tại sao tôi không thể giảng Tin Lành cho ông, nhưng
một ngày nọ tôi đã thấy Đức Chúa Trời làm việc và
ông đã thay đổi lòng mình. Trong ngày đó, tôi cầm
quyển Kinh Thánh đến nhà ông. Ông chào tôi và nói:
“Mục sư có khỏe không?” tôi cảm thấy mình được tiếp
đãi nồng nhiệt. Thường mỗi lúc giảng thì ông ngồi
không cử động mà chỉ chớp hai con mắt mình mà không
có phản ứng gì. Nhưng trước buổi tối đó thì lòng ông
đã hoàn toàn thay đổi.
Một đêm trước đó, mưa đổ ào ào xuống làm lỡ núi và
con trai của chị em đã đi ra ngoài. Nếu đi làm việc
ở một làng khác thì chị em thường không có ở nhà từ
năm ngày đến một tuần lễ. Nhưng chồng của chị em không
thấy đường và đang ngủ với các con mình. Nước tràn
vô mấy cái phòng trong nhà nên họ phải dời phòng nầy
đến phòng khác. Mặc dầu các con ông đang ngủ bình
yên, nhưng mưa bên ngoài sối không thương tiếc gì
và ông không thấy được, nên ông có một cảm giác rằng
mình sẽ bị chôn sống ở đó. Tim ông muốn ngừng đập
khi suy nghĩ mình phải đến trong đêm đó và cái suy
nghĩ đó làm ông đau khổ biết chừng nào. Vì khi tôi
thăm viếng một căn nhà nhỏ như thế, chưa một người
nào viếng thăm, ông chào đón và nắm tay tôi, nói rằng:
“Mục sư ơi!” Đó là lần đầu tiên tôi thấy ông làm như
vậy. Hôm đó tôi đã giảng Tin Lành cho ông và ông đã
nhận được sự cứu rỗi. Sau đó các con trai và con gái
ông từng người cũng được cứu rỗi và thay đổi.
Tôi ở lại Apgokdong khoảng ba năm cho đến khi Đức
Chúa Trời gọi tôi đến thành phố Guhchang. Trước khi
đến Guhchang, tôi đã chào tạm biệt chị em Son, nhưng
chị em đã đi làm và không thể gặp tôi được. Tôi đợi
vài ngày nhưng phải sắp xếp đi Guhchang vì không thể
đợi được nữa.
Một ngày nọ chị em quay trở về và đem đồ ăn đến thăm
phòng tôi và ngạc nhiên vì tôi đã đi rồi và hủ gạo
trên tường của tôi cũng không còn. Nghe rằng tôi đã
đi Guhchang, nên chị em lập tức đi tìm tôi. Tôi đang
rao giảng trên đường ở trong chợ vì đó là ngày đông
người buôn bán. Sau khi tôi hát thánh ca, thì người
ta bắt đầu tụ lại và tôi giảng lớn tiếng và cho họ
giấy mời. Khi rao giảng thì chị em gặp tôi và chúng
tôi cảm thấy vô cùng vui mừng đến nổi không thể diễn
tả được. Trong khi mọi người đang xem mà chị em đó
bỏ xe đạp xuống và chúng tôi cùng cầu nguyện. Nếu
chúng tôi ăn cơm trưa chung với nhau thì rất tốt,
nhưng hoàn cảnh không cho phép, nên thông công xong
thì chị em lìa khỏi.
“Mục sư không có ở đó, thì làm sao tự tôi sống đời
sống thiêng liêng được?”
“Tập trung người ta lại và tổ chức nhóm học Kinh Thánh.
Đó là cách mình giảng Tin Lành.”
“Tôi không biết. Tôi không biết về Kinh Thánh.”
“Nếu chị em bắt đầu nhóm học Kinh Thánh thì Đức Chúa
Trời sẽ giúp đở mình.”
“Không được. Tôi từ Nhật đến đây không lâu và tôi
không thể nói tiếng Hàn Quốc giỏi …”
“Cũng được, nhưng tôi nói rằng chị em hãy bắt đầu
một nhóm học Kinh Thánh đi. Chị em không nghĩ rằng
Chúa sẽ giúp mình sao?”
“Nhưng, tôi vẫn không làm được đâu.”
“Mặc dầu khó, nhưng làm như vậy nghĩa là đang sống
thiêng liêng. Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ giúp đở chị
em.”
Dầu sao thì tôi suy nghĩ: “Tôi không bỏ qua việc nầy
được,” nên tôi đã khuyên chị em nầy một cách mạnh
mẽ. Từ Guhchang đến Apgokdong khoảng 15 cây số, nhưng
đó là một con đường mòn. Bây giờ thì người ta đã trán
đường, nên chỉ đi mất mười hay là hai mươi phút, nhưng
lúc đó thì là một quảnh đường xa xôi. Đang đi trên
đường mà nếu có một chiếc xe chạy ngang thì bạn phải
lánh qua một bên. Khi trời mưa thì bạn phải tránh
nước sình mà văng lên khi mấy chiếc xe chạy ngang,
đó là một chuyến đi mệt mõi.
Một đêm nọ, tôi đi xe buýt đến Apgokdong và đến nhà
chị em Son chị em thì không biết. Tôi đến để xem chị
em dẫn dắt nhóm học Kinh Thánh như thế nào mà. Một
ngọn đèn dầu đang cháy trong một phòng nhỏ và có khoảng
10 trẻ em đang nhóm lại học Kinh Thánh với chị em.
Chị em viết những bài hát Trường Chủ Nhật trên mặt
sau của tờ lịch, và làm chứng trong khi sáng. Mọi
thứ trông có vẽ lúng túng ngượng ngịu, tôi suy nghĩ:
“Có thể học Kinh Thánh như vầy được hay sao?” Suy
nghĩ như vậy rồi tôi quay về Guhchang mà chị em không
hề hay biết rằng tôi đã đến.
Sau đó tôi biết được Đức Chúa Trời đã làm nhiều việc
qua chị em nầy. Một sự việc đã xảy ra như vầy là khi
một người đàn bà đang đi ngang qua nhà chị em mà vừa
tìm con mình, bà đã nghe lời giảng vang ra từ bên
trong cánh cửa sổ đó. Lòng bà được cảm động và muốn
nghe thêm nữa. Bà đã được cứu rỗi. Sau đó từng người
đã được cứu rỗi và những người ở làng bên cạnh Apgokdong
là làng Kwon-Bin thì họ bắt đầu bắt bớ chúng tôi.
Ở Apgokdong từ nhà nầy đến nhà kia thì có nhiều người
bị quỉ ám.
“Bà sẽ cứ giảng đạo phương tây mà chúng tôi không
tin đến phải không?” họ nói với chị em như vậy. Cũng
có lúc họ bắt chị em ngồi xuống và phán đoán chị em
cách như vậy. Nhưng chị em Son làm chứng rằng Đức
Chúa Trời đã cho mình sự khôn ngoan để vượt qua những
lời mà họ đã phun đến mình.
Nhiều người bị quỉ ám được chửa lành qua chị em nầy
và cũng có nhiều người được tái sanh nữa. Trường hợp
của anh em Park Jang Ho thì rất đặc biệt. Anh đã sắp
chết vì bệnh lao và đã được hồi phục và nhận Tin Lành.
Mục sư Hye Jin Park bị gia đình mình từ chối vì chứng
bệnh lao của mình, nhưng qua chị em Son là người đã
trở thành tôi tớ quí báu của Đức Chúa Trời, thì ông
đã nghe được Tin Lành và được tái sanh. Qua những
sự việc nầy, tôi không biết phải bày tỏ sự cảm ơn
của tôi như thế nào sau khi thấy Đức Chúa Trời làm
việc.