Tôi
Biết
hi
tôi hầu việc Chúa trong một Hội Thánh nhỏ ở Jangpalree
ở Kulchang, một ngày nọ tôi nhận được tin từ ông giáo
sĩ đã đào tạo chúng tôi rằng tôi phải đến Taegu. Tôi
nhận được tin vào thứ năm và phải đến đó vào thứ hai.
Tôi phải cầu nguyện bởi vì tôi không có tiền. Đến
thứ 6 rồi thứ 7 mà tôi chưa nhận được trả lời. Sau
khi nhóm Chủ Nhật tôi thông báo rằng: “Ngày mai, tôi
sẽ đi đến Taegu nên tôi sẽ không có ở đây.” Thông
báo thì bình thường, nhưng trong lòng tôi hy vọng
rằng họ sẽ cho tôi tiền xe nếu họ biết tôi sẽ đi đến
Taegu. Không một ai cho một cái gì cả và nhóm xong
thì họ đi về nhà mình.
Tôi cầu nguyện suốt đêm, nhưng trước khi tôi lìa khỏi
Hội Thánh mà tôi chưa có tiền đi xe. Họ gọi đó là
làng Jangpalree bởi vì Pal (tám dặm rưỡi) nữa mới
đến Jang (chợ). Tôi đi Pal-ree (hai dặm) rồi đến Kulchang.
Trên đường đến Kulchang có một căn nhà của một anh
em thủ quỷ. Khi gần đến nhà anh em nầy, có nhiều suy
nghĩ trong lòng tôi. “Ồ anh em, tôi không có tiền
đi xe đến Taegu.” “Sao mục sư không nói cho tôi biết
trước? Đây là tiền đi xe.” Nhưng khi đang ngẫm nghĩ
như vậy, một suy nghĩ khác ngăn cản cái suy nghĩ của
tôi: “Tôi là tôi tớ của Đức Chúa Trời, tôi không nên
cầu cứu giúp từ con người.” Tôi tưởng tượng rằng anh
em sẽ hiểu được trước khi tôi tỏ ý, “Ồ, mục sư đi
Daegu phải không? Sao không đến và dùng càfê đã? Ồ,
mục sư có tiền xe chưa?” Nhưng điều đó có thể cũng
là nhờ cậy con người.
Sau khi đấu tranh với nhiều suy nghĩ, tôi tự nói với
chính mình: “Cả đời sống tôi chỉ nhờ cậy một mình
Đức Chúa Trời thôi. Nếu tôi nương cậy con người để
giải quyết vấn đề thì tôi sẽ không thể nói mình đang
sống bằng đức tin được.” Tôi tự định trong lòng: “Nếu
không có tiền tôi sẽ đi bộ, và nếu không đi nổi thì
tôi không đến đó được, nhưng tôi sẽ không bao giờ
xin một cái gì từ con người.” Sau khi định lòng như
vậy, mọi lo lắng và bất an không còn nữa thay vào
đó tôi lại có sự bình an. Cho nên thay vì đi ngang
qua nhà anh em, tôi đã đi con đường khác để tránh
căn nhà đó.
Sau
khi đi qua khỏi nhà đó, có một chiếc xe buýt đang
đi trên đường đến Daegu đang tiến đến phía tôi. Khi
đang suy nghĩ tôi có nên kêu xe ngừng không thì chiếc
xe đã ngừng và mở cửa ra. Chung quanh tôi không có
ai, chỉ có một mình tôi; nên tôi đi vào xe buýt. Vừa
mới vào thì một người kêu tôi: “Ồ, Mục sư Park ơi,
đến đây.” Đó là một chị em tôi biết. “Ngồi bên cạnh
tôi nè. Có phải mục sư đang đi Daegu không?” “Đúng
rồi. Tôi đang đi Daegu.” Sau khi chiếc xe đã lìa khỏi
làng thì lơ xe đến với vé xe và một cây viết mực.
Tôi nói: “Ừm…Tôi không có tiền xe.” Sau đó chị em
tiếp: “Tôi biết.” Và chị em mở bóp mình ra và trả
tiền xe cho tôi.
Đó là một chị em goá ở Daegu và may đồ để kiếm tiền
sống. Mỗi năm chị em thường về thăm mẹ mình. Mẹ chị
em sống rất nghèo và ở miền quê kiếm tiền rất khó
nên chị em thường lấy hết tiền cho mẹ mình mỗi khi
mình đi về và chỉ chừa đủ tiền đi xe về. Nhưng ngày
đó mặc dầu đã cho mẹ mình tiền nhưng không biết tại
sao chị em lại chừa lại một số tiền trong bóp mình.
Cho nên khi ở trên xe chị em cảm thấy hối hận: “Tại
sao tôi không lấy hết tiền cho mẹ tôi? Sao càng lớn
tôi càng keo? Tại sao tôi lại như vầy?” Lúc từ cửa
sổ trên xe buýt chị em nầy thấy tôi đang đi đến Kulchang.
Lúc đó chị em suy nghĩ: “Ồ, đúng rồi. Đức Chúa Trời
muốn tôi trả tiền xe cho Mục sư Park. Đó là tại sao
tôi không lấy hết tiền cho mẹ tôi.” Nên chị em nói:
“Xin hãy ngừng xe đi. Người kia lên xe chung với tôi
nữa.” Chị em kể lại đó là sao mình đã ngừng xe buýt
và rước tôi.
Sau khi đến Daegu, tôi nói: “Chào tạm biệt.” Nhưng
chị em nói: “Khoang đã,” và dẫn tôi đến nhà chị em.
Sau đó chị em đãi tôi một bữa ăn trưa ở nhà mình,
tôi ăn một dĩa đầy bánh nếp, đó là một trong các loại
bánh tôi thích nhất. Chị em mượn một ít tiền của ai
đó và bỏ vào túi tôi, nói: “Chắc mục sư phải chịu
khó khăn ở miền quê phải không? Làm công việc của
Đức Chúa Trời thì chắc chắn gặp nhiều khó khăn.” Chị
em an ủi tôi.
Đêm đó trước khi đi ngủ, tôi quỳ xuống cầu nguyện
và nhận biết rằng: “Đức Chúa Trời đã nghe lời cầu
nguyện tôi và đã chuẩn bị chi phí cho tôi qua một
trong các chị em!” Nếu tôi đi đến nhà của anh em,
chiếc xe buýt chắc đã đi qua luôn rồi. Mặc dầu Đức
Chúa Trời đã chuận bị tất cả cho tôi, nhưng tôi đã
không nhận được và chắc sẽ phàn nàn Đức Chúa Trời
vì Ngài không nhậm lời cầu nguyện tôi.” Tôi suy nghĩ:
“Sự việc hôm nay có thể đã đi sai hết cả.” Mặc dầu
đó là một sự việc nhỏ, nhưng qua sự việc đó tôi hiểu
được rõ ràng rằng Đức Chúa Trời đang làm việc và chuẩn
bị cho tôi.
Sau đó, mỗi lần tôi bị đói trong khi làm việc Tin
Lành, tôi chỉ cầu nguyện cùng Đức Chúa Trời mà không
có bày tỏ cho những thành viên trong Hội Thánh biết.
Mọi lần Đức Chúa Trời đều trả lời mọi cầu nguyện của
tôi.