NGƯỜI
BỊ BỆNH ĐÃ ĐƯỢC 38 NĂM
Chúng ta sẽ bắt đầu bằng đọc vài câu Kinh Thánh.
Chúng ta đọc Kinh Thánh Giăng đoạn 5 từ câu 1.
“Kế đó, có một ngày lễ của dân Giu-đa, Đức Chúa
Jêsus lên thành Giê-ru-sa-lem. Số là, tại thành Giê-ru-sa-lem, gần
cửa Chiên, có một cái ao, tiếng Hê-bơ-rơ gọi là Bê-tết-đa, xung
quanh ao có năm cái vòm cửa. Những kẻ đau ốm, mù quáng, tàn tật,
bại xuội nằm tại đó rất đông, chờ khi nước động; vì một thiên-sứ
thỉnh thoảng giáng xuống trong ao, làm cho nước động; lúc nước đã
động rồi, ai xuống ao trước hết, bất kì mắc bịnh gì, cũng được lành.
Nơi đó, có một người bị bịnh đã được 38 năm. Đức Chúa Jêsus thấy
người nằm, biết rằng đau đã lâu ngày, thì phán: Ngươi có muốn lành
chăng? Người bịnh thưa rằng: Lạy Chúa, tôi chẳng có ai để quăng
tôi xuống ao trong khi nước động; lúc tôi đi đến, thì kẻ khác đã
đi đến ao trước tôi rồi. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đứng dậy,
vác giường ngươi và đi. Vả, bấy giờ là ngày Sa-bát.” (Giăng 5:1-9)
Các bạn thân mến, các bạn như thế nào? Tôi muốn
nhìn xem có bao nhiêu người trong các bạn đã nhận được sự tha-thứ
tội-lỗi của mình trong tuần này. Những ai trong các bạn đã nhận
được sự tha-thứ tội-lỗi trong tuần này thì xin mời giơ tay lên.
Xin mời giơ tay cao lên. Được rồi, cảm ơn các bạn. Xin mời để tay
xuống. Tôi mong muốn có sự hành động quý báu rằng các bạn cứ dự
nhóm truyền giảng này cho đến ngày thứ sáu, không có trừ một người
nào mà tội-lỗi ở trong lòng mình không được rửa sạch. Để không có
sự trở ngại, không có sự ngăn cách nào cả giữa các bạn và Chúa để
các bạn ở trong Chúa Jêsus và Chúa Jêsus ở trong các bạn.
Ngày xưa, ở tỉnh Kangwondo có một người buôn bán muối, người này
mang muối ở trong gùi và vừa đi bán từ làng này qua làng kia vừa
đổi muối để lấy gạo, lúa hay mật ong. Người buôn bán muối sống như
vậy. Một ngày kia, anh ta mang muối đi tới làng này làng kia vừa
bán muối vừa rao rằng:
“Muối đây! Muối đây!”
Nhưng anh cảm thấy mệt và nóng nên để gùi xuống dưới bóng cây và
ngồi nghỉ mát. Lúc đó, những ông già đang chơi cờ dưới bóng cây
trong làng nhìn thấy người bán muối và kêu rằng:
“Anh bán muối ơi! Hãy đến đây một chút.”
Người buôn muối nhìn thấy các ông già không phải muốn mua muối nhưng
anh cũng chạy đến đó:
“Vâng, ông gọi tôi à?”
Một ông nói rằng:
“Lúc trước tôi làm người giúp việc cho nhà ông chủ Lee ở Thành phố
HanGiang nhưng sau đó tôi chuyển đến đây ở và đã khai phá làng này.
Vì làng này rất rộng rãi và màu mỡ nên chúng tôi không có thiếu
thốn mà sống rất đầy đủ. Thế nhưng khi thuở bé, tôi thấy con trai
của ông chủ luôn luôn học chữ, vì vậy chúng tôi cũng muốn dạy cho
con cháu chúng tôi học chữ. Anh buôn muối ơi, nếu anh có biết một
thầy đồ dạy học chữ giỏi thì hãy giới thiệu cho chúng tôi, anh là
người đi buôn bán mà, không chỗ nào mà anh không biết nên chắc anh
biết nhiều thầy đồ giỏi phải không?”
Sau khi nhà buôn muối này nghe kể như vậy anh nghĩ rằng: “Ở sâu
trong thung lũng núi chỉ có những người làng này có lẽ họ không
biết gì hết. Được rồi, ta đừng đi đến nơi này nơi kia để buôn bán
nữa. Ta sẽ trở nên một thầy đồ dạy học chữ và được kính trọng trong
làng này. Thật tuyệt vời.” Nghĩ vậy nên anh trả lời rằng:
“Sự thật là trước đây tôi là thầy đồ đã dạy học chữ trong thành
phố HanGiang. Không may, vì chế độ thay đổi nên tôi phải giấu bản
thân tôi và đi bán muối nơi này nơi kia.”
Khi nghe như vậy, già làng nghĩ rằng tốt quá và rất phấn khởi. Những
người trong làng nói với anh rằng:
“Bắt đầu từ hôm nay, chúng tôi sẽ xây trường. Xin anh vui lòng dạy
bọn trẻ trong làng của chúng tôi. Được không?”
Tuy vậy người buôn bán muối này nghĩ rằng nếu mà chấp nhận liền
thì không có khôn ngoan. Vì thế anh giả bộ từ chối một chút màụ
cuối cùng thì đồng ý.
Từ ngày đó những người trong làng tập trung lại. Họ xây trường học
và nhà cho thầy đồ ở. Họ mang đến cho anh những quần áo rất quý
giá. Họ cho anh một cái nón rất đắt tiền và đối xử với anh như là
người trong gia tộc. Người buôn muối đã có một cuộc sống no đủ và
tiện nghi. Cuối cùng trường học đã được xây xong và họ tổ chức lễ
khai giảng.
Sau ngày khai giảng, khoảng 15 học trò đến trường để học đọc và
viết, nhưng về phần người bán muối dốt nát thì không biết cái gì
để có thể dạy được? Cuối cùng anh nghĩ “đã phóng lao thì phải theo
lao” nên anh quyết định đi ra trước lớp. Anh đứng suy nghĩ một chút,
anh nhép miệng và nói:
“Hãy viết theo thầy.”
“Vâng ạ!”
* MẶC CHỜI. (Mặt trời)
* SÀO. (Xào)
* SE LỮA. (Xe lửa)
* DẶT. (Giặc)
“Được rồi, hôm nay chúng ta học bốn từ này. Hãy về nhà và học thuộc
bài.”
Những đứa trẻ rất hạnh phúc vì cuối cùng chúng nó đã được học đọc
và học viết. A ha, rất dễ. Mặt trời: Mặc chời, Xào: sào, Xe lửa:
Se lữa, Giặc: dặt. Những từ này dễ nhớ đến nỗi tất cả những đứa
trẻ đều thuộc hết. Ngày tiếp theo.
* BÁT XỶ. (Bác sĩ)
* XAI. (Say)
* KHUÔNG MẶC. (Khuôn mặt)
* ƯỚT. (Ước)
“Được rồi hôm nay chúng ta sẽ học thuộc những từ này.”
Những đứa bé lặp lại: Bác sĩ: bát xỷ, Say: xai, Khuôn mặt: khuông
mặc. Kết quả là có một sự bùng nổ về học đọc chữ trong ngôi làng
thuộc vùng núi bé nhỏ này. Thậm chí ngay cả những phụ nữ đội vò
nước và đi lấy nước thì cũng nói với nhau rằng: Này, tại sao chúng
ta không học chữ? Chúng ta hãy học từ con cái của chúng ta. Trường
học mỗi ngày càng đẹp hơn. Những già làng rất biết ơn người thầy
đồ đã vất vả dạy. Họ mang tới cho anh thịt, bánh ngọt, đồ đạc vào
buổi sáng, buổi tối và họ đối đãi với anh rất tử tế. Những đứa bé
mỗi ngày một tốt hơn. Ngày thứ 4 chúng nó đến trường.
* SÂY GIỰN. (Xây dựng)
* XẮC. (Sắt)
* SẤU SÍ. (Xấu xí)
* LẠC. (Lạt)
Họ cứ tiếp tục học như vậy. Thậm chí những người nông dân cũng học.
Họ học thuộc lòng: Xây dựng: sây giựn, Sắt: xắc, Xấu xí: sấu sí,
Lạt: lạc. Vào buổi sáng, ở khắp trong làng chỉ nghe đầy tiếng học
bài. Tuy nhiên họ không có sách, nhưng cách học của họ cũng không
cần sách. Thế nhưng khoảng 6 tháng sau, người giáo viên dốt nát
này không còn gì để dạy nữa.
“Thầy ơi, lần trước thầy dạy với chúng con Bác sĩ là Bát xỷ. Nhưng
bây giờ sao thầy lại dạy là Bác sỹ?”
“Cái thằng này, Bát xỷ hay Bác sỹ gì cũng được.”
“Ồ! Thật vậy hả thầy?”
Những đứa bé thích thầy đồ này rất nhiều. Đôi khi anh kể cho chúng
nghe về kinh nghiệm của mình khi đi từ vùng này qua vùng khác để
buôn bán. Những đứa bé nghe rất là chăm chú.
Thế nhưng, trong một đêm nọ, người buôn này suy nghĩ nhiều và nhận
ra rằng: “Giấu đầu thì cũng có ngày lòi đuôi. Nếu mình cứ tham lam
hơn nữa thì mình sẽ bị bắt và bị chết, thôi mình phải dừng lại ở
đây.” Cho nên qua sáng hôm sau, khi những đứa bé đi học anh nói
rằng:
“Các con, hôm nay thầy không được khoẻ lắm nên hôm nay chúng ta
sẽ nghỉ sớm và các con có thể về nhà.”
Và anh cho những đứa trẻ về nhà sớm. Sau khi cho những đứa trẻ về,
anh sắp xếp tất cả những quà mà anh đã nhận được, lấy hết tiền bỏ
vào trong túi hành lý. Khuya hôm đó, anh đã chạy trốn. Những đứa
trẻ không biết gì về chuyện này, nên sáng hôm sau chúng cũng đến
trường học. Chúng nó gọi lớn: Thầy ơi, thầy ơi! Nhưng anh không
có trong phòng, không có trong kho, cũng không có trong nhà tắm.
Những đứa trẻ vừa khóc vừa tìm kiếm thầy của chúng khắp nơi nhưng
không thấy đâu hết. Những người trong làng rất buồn và họ không
biết phải làm như thế nào.
Thầy đồ của chúng ta, người mang tới cho chúng ta sự hy vọng, người
chịu vất vả dạy học chữ để mang tới cho chúng ta niềm vui. Thầy
đi đâu rồi? Tất cả những đứa trẻ đều vừa đi tìm thầy của chúng vừa
khóc. Các già làng không thể chịu nổi khi nhìn thấy những đứa trẻ
tìm kiếm thầy của chúng một cách tha thiết như vậy. Vì thế họ sai
2 người thanh niên mạnh khoẻ vào thành phố Hangiang để tìm một thầy
đồ mới.
Khi 2 thanh niên này dẫn một thầy đồ họ mới tìm trong thành phố
về nhà, họ kể cho thầy đồ này nghe về mọi chuyện đã xảy ra ở đây.
Họ kể cho thầy đồ này nghe về thầy đồ cũ và về sự bùng nổ học chữ
trong ngôi làng của họ. Thầy đồ mới nghĩ rằng: “Làm sao tôi có thể
dạy họ như thầy đồ cũ được, thầy đồ này rất nổi tiếng.”
Qua ngày sau, trước khi dạy bọn trẻ tập đọc, thầy đồ nói với chúng
rằng:
“Hãy nói lại cho thầy nghe về những gì các con đã được học từ trước
đến giờ.”
Một đứa mạnh dạn nói: Mặc chời (Mặt trời), Sào (Xào), Se lửa (Xe
lửa), Dặt (Giặc). Những đứa bé lập lại mọi thứ chính xác như nó
đã được học. Thầy đồ mới thấy những từ này bị sai nên rất khó chịu
nhưng anh không thể nói với những đứa trẻ rằng thầy đồ cũ mà những
đứa trẻ rất kính trọng và yêu quý đã dạy sai. Vì thế anh nói rằng:
“Các con, người đã dạy cho các con học thật sự là một người đặc
biệt. Ông ta đã dạy cho các con học đọc rất tốt bởi vì là một người
đặc biệt, ông ta từ trên trời xuống. Tuy nhiên thầy không thể dạy
các con giỏi như vậy. Mặc dù thầy không dạy các con giỏi như vậy,
nhưng cũng hãy học theo thầy.”
“Vâng ạ!”
Bọn trẻ trả lời, chúng cảm thấy hồi hộp và ngồi xuống chuẩn bị học.
“Các con, các con đã thấy từ này bao giờ chưa?”
“Dạ chưa.”
“Từ này là máy cày, hãy lập lại theo thầy: MÁY CÀY.”
“Thầy ơi cho con hỏi, tại sao lại là máy cày? Nó phải là mái cài
chứ. Có điều gì sai không thầy?”
“Thầy biết, thầy đồ nổi tiếng đã dạy các con như vậy, nhưng thầy
đang dạy các con như thế này thì hãy học theo cách của thầy.”
Nhưng khi thầy đồ đọc máy cày một lần nữa thì vẫn có một số học
trò đọc mái cài, còn một số học trò đọc máy cày. Đây là một sự lộn
xộn lớn.
“Đây là từ thứ 2 mà chúng ta sẽ học: DÒNG SÔNG.”
“Thầy ơi, sao lại có thể là Dòng Sông được? Phải là Giòng Xông chứ.”
“GIA TỘC.”
“Không phải, không phải! Phải là Da Tọc.”
“SẮT”
“Không phải, không phải! Nó là Xắc.”
Cuối cùng thầy đồ này không thể dạy được nữa, anh đến gặp các già
làng và nói: “Những đứa bé trong làng đã được học với một thầy đặc
biệt nên tôi không còn gì để dạy chúng nữa. Có lẽ tôi phải đi thôi.”
Sau khi nói như vậy rồi anh liền bỏ đi.
Ở sâu trong thung lũng núi như vậy không có cách gì để biết rằng
từ máy cày là đúng hay mái cài là đúng. Nhưng nếu họ lấy những gì
đã học như vậy mà đi thi để lãnh giải thưởng thì chỉ bị xấu hổ thôi.
Các bạn ơi! Đừng có cười. Ngày nay có rất nhiều người sống bằng
tín-ngưỡng như vậy, người sống ở trong tín-ngưỡng đó không biết
rõ ràng nên cứ sống trong tín-ngưỡng của mình một cách sơ sài và
tự nhiên. Mặc dù mệt và khó mà chúng ta phải học một cách chính
xác từ máy cày là máy cày.
Các bạn à, tại sao các bạn lại tin Chúa Jêsus? Tại sao các bạn lại
đi nhà thờ? Tại sao hôm nay các bạn lại đến nhóm truyền giảng? Tại
sao trong lòng các bạn có sự đau khổ? Tại sao đời sống thuộc linh
của các bạn không tăng trưởng? Tất cả các điều đó đều có lý do.
Chúng ta đã bị đuổi ra khỏi vườn Ê-đen bởi vì tội-lỗi. Bạn không
thể đến trước Chúa với tội-lỗi của mình. Có một bức tường ngăn cách
chúng ta với Đức Chúa Trời là tội-lỗi. Một con chiên mà bỏ đàn của
mình và đi sâu vào trong núi thì rất sợ, kinh khiếp và đau đớn.
Chính con người đã lìa bỏ Đức Chúa Trời như vậy? Mặc dù họ có tiền,
khuôn mặt xinh đẹp, có địa vị và chức vụ cao trong xã hội nhưng
mà đối với những người lìa bỏ Đức Chúa Trời thì không có sự bình-an
thật.
Tại sao các bạn lại tin Chúa Jêsus? Chính bức tường tội-lỗi đã ngăn
cách giữa chúng ta và Đức Chúa Trời. Vì vậy chúng ta tin Chúa Jêsus
để tội-lỗi chúng ta được ném xa. Để khôi phục lại mối quan hệ giữa
chúng ta với Đức Chúa Trời và chúng ta có thể đến với Đức Chúa Trời.
Và được tự do như A-đam trước khi ông và Ê-va phạm tội. Trong trường
hợp đó, làm sao chúng ta có thể rửa sạch tội-lỗi của chúng ta? Học
máy cày là mái cài, xấu xí là sấu sí thì điều đó không phải là buồn
cười, nhưng một điều buồn cười hơn là nếu các bạn không biết rõ
ràng về cách rửa sạch tội-lỗi thì phải tìm trong Kinh Thánh mà chỉ
rửa sạch theo cái suy nghĩ của mình. Tôi không phải nói điều này
để chê cười các bạn. Tôi đã hỏi vài sinh viên sau khi dự nhóm Bồi-linh
trở về rằng:
“Các con đã nhận được ân điển gì khi dự nhóm Bồi linh?”
“Con đã làm một việc để nhận được sự tha-thứ tội-lỗi.”
“Con làm đã như thế nào?”
“Một mục sư đến và nói với chúng con rằng hãy ghi tất cả các tội-lỗi
vào trong giấy rồi đốt trong đống lửa trại, như vậy tội-lỗi của
chúng con đã được sạch.”
Cách thức này chính là máy cày là mái cài, xấu xí là sấu sí. Cách
thức mà ghi tội-lỗi trong giấy và đốt trong đống lửa thì sẽ được
sạch tội thì chỗ nào trong Kinh Thánh nói như vậy? Đa-vít đã làm
như vậy hả? Phao-lô đã làm như thế này sao? Phi-e-rơ cũng như vậy
hả? Hay là Chúa Jêsus khiến như vậy? Không hiểu nên cứ máy cày là
mái cài, xấu xí là sấu sí.
Một nhân viên của Đài Phát Thanh Asia đến và tha thiết yêu cầu tôi
giảng về sự tha-thứ tội-lỗi cho những người dân Hàn Quốc sống ở
Trung Quốc, miền bắc Hàn Quốc và Liên Bang Xô-Viết. Tôi đã đến đài
phát thanh và giảng về sự tha-thứ tội-lỗi. Tôi đã nhận được nhiều
thư từ các mục sư và thầy truyền đạo nói rằng chương trình rất tốt.
Vài người yêu cầu tôi gởi bất cứ tài liệu nào của mục sư Park Ock
Soo cho họ. Tôi nghe nói rằng một mục sư đã dùng bài giảng phát
thanh của tôi để giảng vào mỗi buổi sáng trong nhà thờ của mục sư
đó. Tuy nhiên, vài người thấy rằng có điều gì đó mới lạ bởi vì những
gì mà tôi giảng thì rất khác với cách thức rửa sạch tội-lỗi mà họ
biết cho đến ngày nay.
Tôi đang nói cho các bạn một cách chính xác. Chúng ta hãy ngưng
một cuộc sống tín-ngưỡng mà máy cày là mái cài, xấu xí là sấu sí.
Chúng ta cần phải biết một cách chính xác qua Ngôi-lời trong Kinh
Thánh, làm thế nào để nhận được sự rửa sạch tội-lỗi của chúng ta.
Cho dù các bạn có ghi tất cả tội-lỗi của mình và đốt trong lửa trại
thì tội-lỗi của các bạn cũng không bao giờ bị cháy, hay là rửa sạch
được. Đây là một ví dụ về một đời sống tín-ngưỡng mà máy cày là
mái cài, xấu xí là sấu sí. Các bạn có hiểu tôi đang nói gì không?
Chúng tôi đã quyết định đặt chủ đề cho lần nhóm truyền giảng ở Busan
lần này là: “Bí mật của sự tha-thứ tội-lỗi và sự tái-sanh.” Tôi
phải làm gì để nhận được sự tha-thứ tội-lỗi và phải làm thể nào
để được tái-sanh? Con đường nào là con đường của sự tha-thứ tội-lỗi
mà Kinh Thánh đã nói? Trong suốt tuần này, đây là điều mà các bạn
phải biết một cách rõ ràng qua Ngôi-lời. Các bạn sẽ đau khổ đến
mức nào nếu các bạn phải xuống địa ngục bởi vì các bạn nghĩ rằng
tất cả các tội-lỗi của các bạn đã được rửa sạch khi bạn viết trên
giấy và đốt trong lửa trại. Thiên-đàng là nơi mà bạn chỉ có thể
vào khi tội-lỗi của bạn không còn nữa. Bạn không bao giờ vào nước
Thiên-đàng nếu trong lòng bạn có tội bởi vì Đức Thánh Linh không
thể vào lòng của một tội nhân. Nói tiếng lạ, nói tiên tri, đuổi
quỷ mà không được giải thoát về tội-lỗi ở trong lòng thì tất cả
điều đó không phải là theo Kinh Thánh. Nói tiếng lạ, nói tiên tri
thì cũng quan trọng, nhưng quan trọng hơn là tội-lỗi trong lòng
của chúng ta trước hết phải được rửa sạch như tuyết. Khi tội-lỗi
của chúng ta được sạch như tuyết trắng, lúc đó Đức Thánh Linh mới
vào trong lòng của chúng ta.
“Nầy, tay Đức Giê-hô-va chẳng trở nên ngắn mà không
cứu được; tai Ngài cũng chẳng nặng nề mà không nghe đâu. Nhưng ấy
là sự gian ác các ngươi làm xa cách mình với Đức Chúa Trời; và tội-lỗi
các ngươi đã che-khuất mặt Ngài khỏi các ngươi, đến nỗi Ngài không
nghe các ngươi nữa.” (Ê-sai 59:1-2)
Đó là những gì mà Kinh Thánh Ê-sai 59:1-2 nói cho
chúng ta. Bất kể chúng ta là một người cao lớn hay là đẹp trai,
giàu có hay là khôn ngoan, chúng ta là một người hiểu biết nhiều
hay như thế nào thì Đức Thánh Linh cũng không thể vào lòng một người
có tội được. Đó là lý do mà chúng ta phải nhận được sự tha-thứ tội-lỗi.
Trước đây, một phụ nữ đã bị quỷ ám. Người này không phải là tín-đồ
nhưng đã kết hôn với một người là tín-đồ. Bố mẹ bên chồng là những
tín-đồ nhưng người này không tin. Mẹ chồng cô luôn nói rằng:
“Đức-tin của con quá nhỏ, con cần phải nhận Đức Thánh Linh.”
Cô này muốn làm bất cứ điều gì để nhận được Đức Thánh Linh vì thế
cô đi lên núi và cầu nguyện. Trong vài ngày cô kiêng ăn và cầu nguyện
lớn “Đức Chúa Trời là cha của con. Xin ban cho con Đức Thánh Linh.”
Các bạn biết đó, Đức Thánh Linh không bao giờ vào lòng của một người
có tội. Thay vào đó, ma quỷ đã đến với cô và nói Ta là Đức Thánh
Linh. Phụ nữ này trở về nhà rất vui mừng vì đã thay đổi. Cô chạy
đến ôm mẹ chồng khóc và nói:
“Ôi mẹ ơi, con đã sai lầm nhiều quá.”
Mẹ chồng suy nghĩ rằng Đức-tin của con dâu của bà đã thay đổi, nhưng
qua một hay hai ngày sau thái độ của cô đã thay đổi. Sau 10 ngày
cô đã hoàn toàn bị mất trí. Bạn thường cầu nguyện khi tội-lỗi vẫn
còn trong lòng bạn rằng xin Đức Thánh Linh vào trong lòng tôi. Đức
Thánh Linh không thể vào trong lòng bạn được không phải vì không
muốn nhưng vì Đức Thánh Linh không thể vào lòng người có tội. Cho
nên, nói tiếng lạ, nói tiên tri, nhận được lửa trước khi nhận được
sự tha-thứ tội-lỗi thì không phải qua Đức Thánh Linh.
Các bạn, những điều này phải được nói rất rõ ràng trong Kinh Thánh.
Quỷ Satan hành động cũng như Đức Thánh Linh. Quỷ Satan vào trong
lòng chúng ta để lừa gạt chúng ta. Vì vậy nếu các bạn muốn Đức Thánh
Linh ngự vào trong lòng các bạn thì trước hết tội-lỗi trong lòng
các bạn phải được rửa sạch từ đầu đến chân như tuyết trắng, thì
Đức Thánh Linh mới ngự vào trong lòng chúng ta được. Từ lúc đó chúng
ta sẽ đồng đi với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Jêsus Christ của chúng
ta là thánh. Chúa Jêsus là Chúa của tình yêu. Không phải Chúa Jêsus
là Đấng hay thay đổi. Vì vậy Ngài không có đi ra đi vào ở trong
lòng của chúng ta. Ngài nói rằng Ngài chỉ đến một lần và rửa sạch
tội-lỗi của chúng ta. Ngài sẽ không bao giờ lìa bỏ chúng ta. Ngài
nói rằng:
“Ta lại sẽ nài xin Cha, Ngài sẽ ban cho các ngươi một Đấng Yên-ủi
khác, để ở với các ngươi đời đời.” (Giăng 14:16)
Tuy nhiên, bởi vì hầu hết con người ngày hôm nay
không được rửa sạch tội của họ nên dường như họ nhận được năng lực
theo cảm giác của mình. Những điều như thế này thì nhanh chóng biến
mất. Những điều này không phải đến từ Đức Chúa Trời. Chúa Jêsus
nói rằng trước hết hãy rửa sạch tội-lỗi của bạn trước hơn bạn dâng
hiến một phần mười, bạn đi thờ phượng sáng sớm, kiêng ăn... Chỉ
có rửa sạch tội-lỗi thì Đức Thánh Linh của Chúa Jêsus mới vào trong
lòng bạn và các bạn sẽ được sự thay đổi một cách tự nhiên.
Các bạn, hôm qua ngày 7 tháng 10 là sinh nhật của tôi, là ngày mà
tôi được sanh lại. Tôi được sinh vào ngày 1 tháng 6 năm 1944 và
tôi được sinh lại vào ngày 7 tháng 10 năm 1962. Tôi có 2 sinh nhật.
Lần sinh thứ nhất thuộc về xác thịt qua ba mẹ tôi. Lần sinh khác
là ngày mà tôi được sinh lại qua Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời.
Tôi đã nhận được sự tha-thứ tội-lỗi. Hôm qua là kỷ niệm lần thứ
25 ngày tôi được sanh lại. Tôi đã bị đau khổ rất nhiều vì tội-lỗi
và tôi rất bận vì xưng tội mỗi ngày. Khi tôi còn trong độ tuổi cần
phải ngủ nhiều nhưng mỗi buổi sáng sớm tôi phải cầu nguyện chỉ một
mình tôi trong nhà thờ, không có một người nào khác. Lúc đó điện
chưa được phát triển như bây giờ. Vì trong khi thờ phượng thì điện
yếu nên tôi luôn luôn chuẩn bị đèn dầu, điều tôi làm trước nhất
là mở đèn dầu và đánh chuông sáng sớm. Sau đó tôi quỳ xuống và bắt
đầu xưng tội-lỗi của tôi. Nhưng nếu tôi xưng tội một cách thầm lặng
thì tôi buồn ngủ, còn xưng tội tiếng lớn thì sợ xấu hổ vì người
khác sẽ nghe. Vì vậy tôi xưng tội của tôi trước khi những người
khác đến. Tôi đã bắt đầu một ngày như thế này.
“Đức Chúa Trời ôi, hôm qua con đã nói dối. Con đã ghét vài người.
Xin tha-thứ cho con.”
Khi tôi nghe tiếng của những người khác đến thờ phượng vào buổi
sáng sớm thì tôi liền dừng cầu nguyện và cùng tham gia vào buổi
thờ phượng. Khi những người đến thờ phượng về hết, tôi lại xưng
tội một lần nữa. Trong ngày đó, tôi rất cố gắng để không phạm tội
nữa. Tôi chưa biết mà miệng tôi lớn hơn miệng người khác nên tôi
phạm tội bằng miệng rất giỏi, nhất là nói dối. Khi tôi và các bạn
tôi hợp lại nói chuyện:
“Mày mua đồng hồ đeo tay bao nhiêu tiền?”
“10.000 Won đó! Đã không?”
Thật ra tôi chỉ mua có 5000 Won nhưng tôi trả lời như vậy. Khi tôi
đọc Kinh Thánh Khải-huyền 21:8.
“Còn những kẻ hèn nhát, kẻ chẳng tin, kẻ đáng gớm
ghét, kẻ giết người, kẻ dâm loạn, kẻ phù phép, kẻ thờ hình tượng,
và phàm kẻ nào nói dối, phần của chúng nó ở trong hồ có lửa và diêm
cháy bừng bừng: Đó là sự chết thứ hai.” (Khải-huyền 21:8)
Tôi nghĩ “Ồ không! Tôi phải đi xuống địa ngục.”
Tôi cố gắng để không nói dối nhưng qua ngày sau tôi lại phải thú
nhận tội-lỗi của mình. “Đức Chúa Trời ôi, con đã phạm điều này và
đó là tội-lỗi, xin tha-thứ cho con. Xin giúp đỡ con ngày hôm nay
không phạm tội.” Nên tôi không thể trả lời người khác bởi vì mỗi
lúc tôi mở miệng ra là tôi tự động nói dối. Bất cứ khi nào những
người khác hỏi tôi một câu hỏi tôi đều ngậm miệng lại và nói hum...
hum... hum... Nhưng điều này chỉ tồn tại trong khoảng 10 buổi sáng,
sau đó, miệng tôi lại mở ra và tôi tiếp tục nói dối mà không nhận
ra tôi đang nói dối. Điều này làm tôi rất đau khổ. Ngày kia tôi
đi gặp mục sư của tôi.
Thưa mục sư, nhìn bên ngoài có thể con là một học sinh tốt nhưng
thật sự con là một người rất xấu xa. Con có tội như vậy, mặc dù
bị xấu hổ nhưng con đã quyết định phải tỏ ra tất cả các tội-lỗi
trước mặt các mục sư:
“Làm sao con có thể được tha-thứ tội-lỗi của con?”
“Con phải ăn-năn.”
Tôi đã ăn-năn. Nhưng không giải quyết gì được, tôi hỏi mục sư một
lần nữa. Ông nói rằng tôi phải có kết quả trong sự ăn-năn.
“Con phải có kết quả như thế nào?”
“Nếu con trộm cắp của ai thì hãy trả lại. Nếu con làm hại ai hãy
đền cho họ.”
Ôi chao, con không thể làm như vậy. Con nghĩ là con không phải một
người được chọn. Bởi vì con không có cách thức gì để đền bù cho
tất cả những người mà con đã hại. Khi con đi học, con đã dẫn những
đứa bé đến lò bánh mì và hù doạ chúng nó: Hãy mua cho tao vài ổ
bánh mì. Con đã nói dối, con căm thù những người khác. Con đầy những
sự ghen-ghét và giận-giữ. Làm sao con có thể đền bù những điều đó.”
Tôi rất chán nản khi nghĩ rằng tôi không phải là một người được
chọn. Tôi rất đau-khổ và tuyệt-vọng. Địa-ngục, bất cứ cách nào tôi
cũng bị xuống địa-ngục. Tôi nói rằng hãy để tôi phạm tội và hưởng
thụ đời sống của tôi trước khi tôi chết. Tôi chắc phải xuống địa-ngục
mà. Tôi thỏa thích uống rượu, hút thuốc, đánh nhau. Nhưng tôi càng
phạm tội thì trong lòng tôi càng bị đau khổ. Khi tôi nghe tiếng
chuông thờ phượng vào ngày chủ nhật từ nhà thờ thì lòng tôi không
thể chịu được.
Điều này đã gây khó khăn cho tôi khi đến nhà thờ và đi về. Tôi cố
gắng làm tất cả mọi thứ để giải thoát khỏi tội-lỗi của tôi. Tôi
đã cố gắng ăn-năn, xưng tội, khóc lóc, kiêng ăn và cầu nguyện suốt
đêm dài. Nhưng tôi càng làm như vậy thì tội-lỗi trong lòng tôi càng
trở nên nặng hơn. Sau khi xưng tội, tôi cảm thấy nhẹ nhàng hơn một
chút, nhưng tôi nhớ rằng điều này chỉ tồn tại trong vài ngày và
tôi lại rơi vào sự tối tăm một lần nữa. Các bạn, giả sử chúng ta
có thể làm điều gì để được tha-thứ tội-lỗi? Các thánh đồ ơi! Mặc
dù tôi nói rằng thánh đồ mà tôi chưa biết thật các bạn đã trở thành
thánh đồ hay chưa trở thành thánh đồ, mà thánh đồ là dân thánh của
nước Thiên-đàng, không có tì vít, không có tội-lỗi và đã được sạch.
Người mà có tội thì không phải là thánh đồ phải không?
Chúng ta phải nói về điều đó cách chính xác, có thể các bạn nghe
điều này như vậy nên không thích nghe, đúng không? Và nghĩ rằng
mục sư này đi đến đây để giảng mà sao cứ moi móc trong lòng chúng
tôi, tại sao không nói một cách thoải mái rằng đức-tin của chúng
tôi tốt mà. Nhưng mục sư Park không làm như vậy vì đó không phải
là vấn đề chính của mục sư Park. Ở trong các bạn không có người
nghĩ như vậy chứ? Có biết không, tại sao tôi nói như vậy? Tôi không
dạy máy cày là mái cài, xấu xí là sấu sí mà rất muốn dạy chân chất
là thật thà. Tôi mong rằng các bạn lắng nghe và hiểu những gì tôi
nói.
Năm rồi, tôi đã đến nhiều nhà thờ và dẫn dắt nhiều buổi nhóm truyền
giảng. Trong năm đó tôi đã thăm viếng làng bị phong, quân đội, trường
học, nhà tù và dẫn dắt nhiều nhóm bồi linh. Tôi cũng tổ chức nhóm
truyền giảng tại trên núi. Khi tôi đến nhà thờ và hỏi những ai nhận
được sự tha-thứ tội-lỗi thì giơ tay lên. Có nhiều người giơ tay
lên, mặc dù bề ngoài họ đối xử như là người lịch sự nhưng họ không
thể lừa dối lương tâm của mình. Họ biết rằng trong lòng họ có những
tội mà họ không giải quyết.
Những đứa đi đến nhà thờ. Chúng nó để Kinh Thánh trên tay trông
có vẻ như là hiền lành và thánh. Trong Kinh Thánh có một câu chuyện
minh hoạ về điều này rất rõ. Đó là câu chuyện về đội trưởng Na-a-man
trong Các vua thứ nhì đoạn 5. Bề ngoài người này đội một mũ bằng
sắt, áo giáp và mọi thứ đều bóng loáng như là đội trưởng quân đội.
Nhưng bên trong Na-a-man đang bị lở-loét vì bệnh phung và đang chết
dần vì bệnh phung. Đây là hình ảnh về đời sống tín-ngưỡng của con
người ngày nay. Họ chỉ sống đời sống tín-ngưỡng của mình ở bề ngoài
như là chấp sự, trưởng lão, thành viên của ca đoàn và giáo viên
trường Chúa nhật. Nhưng bề trong họ là những người mà tội-lỗi của
họ không được rửa sạch nên họ đang ở trong tình trạng đau khổ.
Chúng ta hãy trở lại câu chuyện mà tôi đã nói tối hôm qua. Người
đàn bà bị bắt đang khi phạm tội tà dâm. Nhiều người mang đá theo
để ném đá đàn bà này.
“Vì họ cứ hỏi nữa, thì Ngài ngước lên và phán rằng:
Ai trong các ngươi là người vô tội, hãy trước nhứt ném đá vào người.”
(Giăng 8:7)
Không ai có thể ném đá người đàn bà này. Tại sao
vậy? Nhìn bề ngoài thì họ không có tội. Hình như chỉ có người đàn
bà là có tội. Nhưng về bề trong tất cả mọi người đều phạm tội.
Các bạn ơi! Giải quyết tội-lỗi ở trong lòng của mình một cách giống
như con trăn bò qua bức tường thì không được. Nếu không giải quyết
một cách chính xác và rõ ràng cho đến khi đi đến nước Thiên-đàng
thì rất tiếc. Khi đi đến nước Thiên-đàng lấy giấy chứng nhận là
tín đồ và lấy chứng nhận về chức vụ trưởng lão thì Đức Chúa Trời
không nhận được. Biết không? Nước Thiên-đàng chỉ có chấp nhận trong
lòng được rửa sạch tội-lỗi và trong sạch như tuyết trắng. Cho dù
tội-lỗi của bạn được rửa sạch chỉ còn một chút như ngón tay mà hầu
việc Chúa cũng vô dụng, nước Thiên-đàng không bao giờ chấp nhận.
Các bạn, làm sao có thể rửa sạch tội-lỗi của chúng ta? Kinh Thánh
nói về cách chính xác để rửa sạch tội là cách nào? Con người không
biết. Họ tin Chúa 10 năm, 20 năm, 30 năm mà vẫn là một tội nhân.
Nếu họ chết như vậy thì phải xuống địa-ngục. Đây có phải là sự thật
không?
“Các bạn, tại sao các bạn tin Chúa Jêsus?”
“Chúng tôi tin vì chúng tôi có thể nhận được sự tha-thứ tội-lỗi.”
“Các bạn đã nhận được sự tha-thứ tội-lỗi chưa?”
“Vâng, được rồi.”
“Thế à! các bạn sẽ không có tội nữa, đúng không?”
“Đúng, nhưng tôi vẫn có tội.”
Có vài điều sai ở đây. Nếu tất cả các tội-lỗi của họ đã được rửa
sạch, thì trong lòng không còn tội-lỗi nữa nhưng rửa sạch tội rồi
mà vẫn còn tội thì không có ý nghĩa nên rửa sạch mà như không rửa
sạch.
Chúa Jêsus đã bị đóng đinh vào thập tự giá để rửa sạch tội-lỗi của
chúng ta, nhưng nếu tội-lỗi của các bạn vẫn còn thì sự chết của
Chúa Jêsus không là gì cả. Có đúng như vậy không? Chúng ta không
nói về vấn đề này trong một lần, hay trong buổi sáng nay. Nhưng
tôi sẽ nói về vấn đề này từng chút từng chút. Sự tha-thứ tội-lỗi
được thực hiện trong lòng chúng ta nên tình trạng trong lòng các
bạn như thế nào thì rất quan trọng để nhận được tha-thứ tội-lỗi.
John Wesley là người đã sáng lập ra nhà thờ Methodist, đã làm việc
cho Chúa một cách nồng nhiệt. Ông thăm viếng từng nhà để giảng Tin-lành,
giúp đỡ người nghèo khổ. Và đi tới những chỗ nghèo nàn để giảng
Tin-lành. Người ta gọi ông là thành viên sốt sắng. Sau khi làm việc
ở Anh, ông đi đến nước Mỹ để giảng Tin-lành. Lúc đó chưa có máy
bay và cũng chưa có thuyền như chúng ta có ngày hôm nay. Ông phải
băng qua Đại Tây Dương trên một chiếc xuồng nhỏ. Trên đường đi,
chiếc xuồng đã gặp bão. Wesley rất sợ hãi, ông đang run sợ trên
chiếc xuồng. Đột nhiên ông nghe có tiếng người hát Thánh-ca. Ông
chèo thuyền về phía tiếng hát Thánh-ca phát ra và nhìn thấy ở trên
buồm những người mặc áo rất cũ đang kéo dây và buộc cây. Chiếc xuồng
sắp bị phá và chìm mà khuôn mặt họ không bối rối gì cả mà cứ hát
Thánh Ca, họ là người nào mà đứng trước sự chết lại bình tĩnh như
vậy chứ? Wesley không thể hiểu được sự việc này. Tôi là mục sư giáo
sĩ mà không có lòng như vậy. May mà chiếc xuồng an toàn đến nước
Mỹ. Khi đến nước Mỹ. Người mà vừa hát vừa kéo lại dây là Spangehberg
hỏi John Wesley rằng:
“Ông Wesley, cho tôi hỏi ông một câu được không?”
“Được chứ.”
“Ông biết Chúa Jêsus là ai không?”
“Biết chứ, tôi biết rất rõ.”
“Chúa Jêsus là Đấng Cứu Thế đã đến và cứu tất cả mọi người ra khỏi
tội-lỗi.”
“Đúng rồi.”
“Đấng Cứu Thế cũng đã cứu ông, ông John Wesley, ra khỏi tội-lỗi
của ông không? Bây giờ ông vẫn còn trong tội- lỗi hay ông đã được
cứu ra khỏi tội-lỗi rồi? Cứu có nghĩa là được giải thoát rồi, đúng
không? Nhưng nếu ông đang bị ngộp trên mặt biển Haeundae, mà ông
nói rằng tôi đã được cứu, bạn được cứu, chúng ta được cứu thì hoàn
toàn không có ý nghĩa. Khi một người bị ngộp thở dưới ngọn sóng
và có một người khác cứu người đó sau đó anh ta nói rằng tôi đã
được cứu. Một người đang bị ngộp trong tội-lỗi và nói rằng tôi được
cứu thì rất mâu thuẫn.”
John Wesley không thể trả lời. Tất nhiên ông có nhiều câu trả lời
theo sự hiểu biết của ông nhưng trong lòng ông không thể nói được
điều gì. Ông ngồi đó và đầu ông cúi xuống. Cuối cùng công việc truyền
giáo của ông tại Mỹ bị thất bại và ông quay về nhà. Ông đi vào một
nhà thờ nhỏ và ngồi ở phía sau. Ông nghe những bài giảng của Matin
Luther ở Rôma. Tại đây, John Wesley đã nhận được chứng cứ rõ ràng
về tội-lỗi của ông đã được tha-thứ hết. Từ lúc đó ông đã thay đổi.
Sứ đồ Phao-lô cũng giống như vậy. D. L. Moody cũng như vậy. Và C.
H. Spurgeon cũng giống như vậy. Những tôi tớ nổi tiếng của Đức Chúa
Trời không phải có một đời sống tín-ngưỡng bằng chính danh và năng
lực của mình. Họ vượt qua tội-lỗi bằng chính năng lực của Chúa Jêsus
và qua năng lực của Chúa Jêsus mà họ rao giảng Tin-lành.
Một lần Chúa Jêsus đi đến ao Bê-tết-đa, thỉnh thoảng có một thiên
sứ giáng xuống trong ao và làm động nước. Người nào đi xuống ao
trước hết khi nước động thì bất kì mắc bệnh gì cũng được chữa lành.
Nhiều người mắc những chứng bệnh khác nhau đều tập trung quanh ao.
Người đui, mù, què, người bị teo tay chân. Nếu như ngày nay thì
những người bị bệnh ung thư cũng tập trung ở đó. Có một người đàn
ông rất tội nghiệp, đã mắc bệnh 38 năm, người này không thể cử động
được. Chúa Jêsus đã biết ông, đi đến gần ông và hỏi rằng:
“Ngươi muốn ta làm chi cho ngươi?”
Mặc dù người này không thể được chữa lành bởi vì khi nước động thì
những người khác đã đi xuống trước ông. Người này rất tội nghiệp,
luôn luôn chờ đợi một điều gì đó xảy ra. Như những người khác nói
có người tự thiêu trước căn bệnh bán thân bất toại như thế này.
Tôi không biết vợ của ông đã chết rồi hay đã chạy trốn, nhưng người
này không có gia đình và ông phải chịu đựng căn bệnh trong suốt
38 năm. Ông không thể cử động được, ông chỉ có thể co duỗi hai tay,
và ăn những thức ăn mà người khác cho ông. Chỗ ông nằm cũng là chỗ
mà ông đi vệ sinh. Ông sống với một hy vọng nhỏ nhoi rằng một ngày
nào đó ông sẽ là người xuống nước trước tiên; khi nước động và những
người khác đang ngủ say.
Sáng nay, tôi xin lỗi, tôi nói rằng đời sống tín-ngưỡng của các
bạn giống như người bệnh bại 38 năm. Có phải vậy không? Bạn cố gắng
để làm nhưng không thể làm được. Bạn luôn chờ đợi một chuyện gì
đó có thể xảy ra, tiếp diễn, suy nghĩ, không biết làm cách nào để
đức-tin của bạn trở nên tốt hơn? Bạn có đang dựa vào điều gì mà
không đáng tin cậy, những điều không rõ ràng và không chắc chắn?
Chúa Jêsus đã đến với người đàn ông này nhưng không ai biết Chúa
Jêsus. Đôi khi Đức Chúa Trời đến với lòng của chúng ta mỗi lúc.
Kinh Thánh nói rằng:
“Nầy, ta đứng ngoài cửa mà gõ; nếu ai nghe tiếng
ta mà mở cửa cho, thì ta sẽ vào cùng người ấy, ăn bữa tối với người,
và người với ta.” (Khải-huyền 3:20)
Đôi khi Chúa Jêsus gõ cửa lòng của chúng ta. Ngươi
có muốn được chữa lành không? Ngài hỏi ngươi có muốn tín-ngưỡng
của ngươi trở nên tốt. Ngươi có muốn một cuộc sống đầy ơn. Ngươi
có muốn nhận được sự tha-thứ tội-lỗi? Các bạn, Ngài có thể chữa
cho người đàn ông này lành bệnh tức thì không? Ngài có thể. Nhưng
người đàn ông này suy nghĩ về điều gì? Ông nói với Chúa Jêsus: “Tôi
không chắc anh là ai nhưng tôi muốn anh sẽ đẩy tôi xuống ao khi
nước động.” Các bạn, Chúa Jêsus không làm cho các bạn trở nên làm
việc chăm chỉ hơn hay làm việc tốt hơn. Ngài thay đổi cho chúng
ta một cách căn bản. Ngay bây giờ, người đàn ông này không thể tự
cố gắng đi xuống nước trước tiên khi nước động.
Các bạn, có vài điều thú vị ở đây. Ai đã làm cho nước động? Đó là
thiên sứ. Thiên sứ có ý nghĩa là gì? Trong Kinh Thánh nói rằng khi
Đức Chúa Trời ban cho chúng ta luật-pháp thì bởi thiên sứ mà cho.
Tất cả những câu trong Kinh Thánh đều liên kết với nhau.
Kinh Thánh dạy cho chúng ta biết một sự việc bất khả năng là chúng
ta phải cố gắng giữ luật-pháp để trở nên một người công-bình và
nên thánh thì giống như nói với người đàn ông bị bịnh đã được 38
năm, điều đó không thể làm được. Người đó không cử động được làm
sao xuống dưới nước khi thiên sứ làm nước động được. Nếu người này
có thể xuống nước khi nước động và được chữa lành thì không cần
phải tìm kiếm Chúa Jêsus nữa. Phải vậy không? Chúa Jêsus đến để
cứu người này bởi vì người này không thể tự mình xuống nước.
Chúng ta hãy tìm một câu Kinh Thánh khác. Kinh Thánh Rô-ma 3:19.
“Vả, chúng ta biết rằng những điều mà luật-pháp
nói, là nói cho mọi kẻ ở dưới luật-pháp, hầu cho miệng nào cũng
phải ngậm lại, cả thiên hạ đều nhận tội trước mặt Đức Chúa Trời.”
(Rô-ma 3:19)
Xin hãy lắng nghe. Luật-pháp thì tốt hay xấu? Luật-pháp
là tốt. Vấn đề là chúng ta không thể giữ luật-pháp được. Nếu chúng
ta có thể giữ mỗi phần của luật-pháp thì không có gì tốt hơn luật-pháp.
Nhưng vì chúng ta không thể giữ luật-pháp nên luật-pháp trở nên
vô dụng, cho dù luật-pháp có tốt như thế nào đi nữa. Các bạn có
hiểu không? Tại sao các bạn là một tội nhân? Bởi vì bạn không thể
giữ luật-pháp. Thật vậy, luật-pháp nói cho người mà phạm luật-pháp
là chớ nói dối. Chớ phạm tội tà dâm. Chớ giết người. Chớ lừa gạt.
Luật-pháp đang nói cho ai? Nói cho những người là người nói dối
và là người phạm tội tà dâm... Luật-pháp không nói cho những người
mà không làm gì cả. Đức Chúa Trời đang nói cho chúng ta chớ phạm
luật-pháp bởi vì chúng ta là một người nói dối, tà dâm và giết người.
Đã quá trễ cho chúng ta khi đi đến với Đức Chúa Trời qua luật-pháp.
Nếu một người nói rằng tôi có thể giữ luật-pháp cách trọn vẹn thì
đó là người giả hình vì bất cứ người nào cũng không thể giữ được
luật-pháp. Một người giả hình thì bề ngoài hành động như là người
giữ luật-pháp mặc dù người đó không thể giữ được. Kinh Thánh Rô-ma
3:21
“Nhưng hiện bây giờ, sự công-bình của Đức Chúa
Trời, mà luật-pháp và các đấng tiên tri đều làm chứng cho, đã bày
tỏ ra ngoài luật-pháp.” (Rô-ma 3:21)
Đó là những gì mà Đức Chúa Trời nói cho chúng ta
thời Cựu-ước. Ngài nói rằng nếu các ngươi giữ tất cả các luật-pháp
này thì các ngươi là một người công-bình. Do đó chúng ta rất cố
gắng giữ luật-pháp để chúng ta sẽ trở nên một người công-bình. Nhưng
chúng ta lại phạm tất cả luật-pháp. Nhưng có một con đường xuất
hiện mà chúng ta trở nên công-bình mà không liên quan đến luật-pháp.
Các bạn, ở đây có một cái ly. Chúng ta hãy nói rằng đây là sự công-bình
và là sự công-bình của mục sư Park. Khi tôi phạm tội, sự công-bình
này có bị bể hay không? Đúng rồi, nó bể. Sau đó tôi có phải gắn
và dán nó lại bởi vì tôi không có sự công-bình thì không vào nước
Thiên-đàng được, khi nào tôi phạm tội tôi đều nói rằng: “Đức Chúa
Trời ôi xin tha-thứ cho con.” Ý nghĩa là gắn và dán lại, cho nên
Kinh Thánh Ê-sai nói rằng sự công-bình của tôi như chiếc áo nhớp.
Cái ly này bị bể nát là sự công-bình của chúng ta. Chúng ta thì
cứ cố gắng gắn và dán lại để lên Thiên-đàng, nhưng hàn gắn một bên
thì một bên khác bị bể, dán một bên thì một bên khác bị hở và rỉ
nước ra. Đức Chúa Trời nhìn thấy chúng ta như vậy là rất ngu dại.
Đức Chúa Trời nói với chúng ta:
“Hỡi các ngươi! Đừng lấy và sửa cái ly đó nữa. Ta sẽ cho các ngươi
sự công-bình của Chúa Jêsus nên hãy lấy cái đó mà lên nước Thiên-đàng
đi.”
Để lên Thiên-đàng các bạn phải có sự công-bình. Thế nhưng các bạn,
sự công-bình nào mà bị phá khi tôi phạm tội? Đó là sự công-bình
riêng của tôi, không phải sự công-bình của Chúa Jêsus. Nếu Chúa
Jêsus phạm tội là vấn đề lớn. Không có cách thức nào khác cho chúng
ta lên Thiên-đàng, nếu cái ly này bị bể. Đúng không các bạn? Sự
công-bình của tôi thật sự là dơ dáy, nó đã bị bể và đãụ bị phá hủy
hoàn toàn.
Lý do mà mục sư Park có thể nói mạnh dạn rằng mục sư có thể lên
Thiên-đàng được vì mục sư đã nhận được sự công-bình của Chúa Jêsus.
Mặc dù tôi có làm nhiều sai lầm nhưng sự công-bình của Chúa Jêsus
không thể bị phá. Cho nên tôi nhận sự công-bình của Chúa Jêsus và
Chúa Jêsus lấy sự công-bình dơ dáy bị bể của tôi. Đức Chúa Trời
nhìn thấy như vậy và nói rằng: A, ha! Người này không có tội nên
không nhận án tử hình. Đó là lý do mà Chúa Jêsus đã thay thế chúng
ta và đã bị đóng đinh. Tất cả những điều xấu mà chúng ta làm đều
chuyển qua Chúa Jêsus. Hay nói cách khác, tất cả sự công-bình của
Chúa Jêsus, những điều tốt, những việc làm chân thật, sự vâng theo
Ngôi-lời của Đức Chúa Trời đã chuyển đến cho chúng ta.
Đó là lý do tại sao khi chúng ta lên Thiên-đàng, chúng ta không
thể lấy sự công-bình hay việc làm của chúng ta. Người ngu dại chỉ
nhìn thấy sự công-bình của chính họ. Họ so sánh với những người
khác và tự an ủi mình, họ nghĩ rằng họ có một chút gì đó tốt hơn.
Họ che đậy và sửa chữa mình. Họ nghĩ rằng họ có thể đến với Đức
Chúa Trời bởi sự công-bình của mình. Nhưng theo tiêu chuẩn của Đức
Chúa Trời như vậy thì họ không được nhận. Những người như vậy đã
được định trước nơi địa ngục. Tôi không thể đến với Đức Chúa Trời
bởi những việc làm của tôi bởi vì tất cả những sự công-bình của
tôi đã bị phá. Vì thế, trong lúc tôi run sợ, tôi nói rằng tôi không
có làm việc gì cả. Lúc đó Chúa Jêsus nói rằng mục sư Park ơi, ta
đã ban cho mục sư sự công-bình của ta. Hãy bước đi với sự công-bình
của ta.
Do đó tôi bước đi cách mạnh mẽ với sự công-bình của Chúa Jêsus.
Tôi là một người công-bình phải không? Các bạn, người công-bình
không phải là một người đặc biệt. Một người có sự công-bình là người
công-bình. Hãy nói cho tôi biết ai là người giàu có? Nếu bạn có
nhiều tiền, bạn là người giàu có. Ai là người ăn mày? Nếu bạn không
có tiền gì hết và bạn phải đi ăn mày thì bạn là người ăn mày. Đúng
không? Đúng vậy, người công-bình không phải là người đặc biệt nhưng
là người có sự công-bình thì đó là một người công-bình.
Trong Kinh Thánh nói rằng:
“Chẳng có một người công-bình nào hết, dẫu một
người cũng không.” (Rô-ma 3:10)
Nếu bạn nhìn thấy sự công-bình của chính mình
thì không có người công-bình nào cả. Nhưng có nhiều người công-bình
đã nhận được sự công-bình của Chúa Jêsus đến từ Đức Chúa Trời. Kinh
Thánh nói rằng Nô-ê là một người công-bình. Trong Kinh Thánh Gia-cơ
có chép:
“Người công-bình lấy lòng sốt sắng cầu nguyện,
thật có linh nghiệm nhiều.” (Gia-cơ 5:16)
Kinh Thánh Thi-Thiên nói rằng:
“con đường của người công-bình khác với con đường
của kẻ tội nhân.”
Kinh Thánh nói rằng Đức Chúa Trời nghe lời cầu
nguyện của người công-bình. Không ai trở nên người công-bình với
sự công-bình của chính mình. Nhưng nếu chúng ta có sự công-bình
của Chúa Jêsus thì chúng ta sẽ trở nên một người công-bình hay không?
Các bạn, các bạn cần điều gì khi đi xe buýt? Tất cả chúng ta đều
phải cần vé. Không cần biết bạn có vé bằng cách nào. Nếu bạn có
vé thì bạn có thể lên xe buýt. Làm sao bạn có thể lên được nước
Thiên-đàng. Chúng ta lấy sự công-bình của Chúa Jêsus, là sự công-bình
mà Chúa làm cho chúng ta trở nên công-bình mà đi lên nước Thiên-đàng.
“Tôi mong muốn lên Thiên-đàng để gặp Đức Chúa Trời.
Tôi nhờ cậy sự công-bình của Đấng Cứu Chúa tôi nên tôi có thể đứng
trước mặt Đức Chúa Trời một cách dạn dĩ.”
Đây là một bài Thánh Ca. Chúng ta có thể mạnh dạn đi vào nước Thiên-đàng.
Các bạn, giả sử các bạn không có tiền để mua vé xe buýt màụ tôi
mang đến cho bạn một vé xe buýt. Hay là một người nào khác mua cho
bạn thì bạn có cảm thấy bất an hay lo sợ khi đi xe buýt không? Không,
bạn sẽ không sợ. Khi bạn có vé, bạn sẽ ngồi một nơi an toàn và hưởng
mọi thứ trên xe. Khi bạn lên Thiên-đàng, bạn cần phải có sự công-bình.
Khi đi xe buýt bạn cần phải có vé. Bởi vì chúng ta cùng đi với sự
công-bình của Chúa Jêsus nên mặc dù chúng ta là một người như thế
nào. Chúng ta đã lấy sự công-bình của Chúa bởi đức-tin mà đi lên
Thiên-đàng. Thế gian chỉ là nơi tạm thời. Chúng ta sẽ đi lên nước
Thiên-đàng. Trong khi ở trên đất này, chúng ta bị vất vả cũng được.
Bị đói cũng được. Bị chửi mắng cũng được vì cuối cùng chúng ta sẽ
ở trên nước Thiên-đàng.
Khi tôi đi du lịch tôi luôn mang chứng minh thư, bằng lái xe để
trong hộ chiếu, bất cứ khi nào tôi đi, tôi luôn mang bằng lái xe
theo, vì bằng lái xe ở trong hộ chiếu. Nên tôi bị mất hộ chiếu thì
mất luôn bằng lái xe, mà tìm được hộ chiếu thì cũng tìm được bằng
lái xe. Nếu tôi đóng đinh ở hộ chiếu thì bằng lái xe cũng bị đóng
đinh luôn, đốt cháy hộ chiếu thì bằng lái xe cũng bị cháy giống
như vậy. Tôi tin Chúa Jêsus nên tội-lỗi của tôi được Chúa Jêsus
tha-thứ và khi tôi vào ở trong Chúa Jêsus thì Chúa Jêsus luôn ở
trong tôi và tôi ở trong Chúa. Hộ chiếu đi đến Seoul thì bằng lái
xe cũng đi đến Seoul, hộ chiếu đi đến Busan thì bằng lái cũng đi
đến Busan. Chúa Jêsus ở lại Seoul thì tôi cũng ở lại Seoul, Chúa
Jêsus ở lại Busan thì tôi cũng ở lại Busan. Nếu Chúa Jêsus ở Thiên-đàng
thì tôi cũng ở Thiên-đàng. Các bạn có nghĩ rằng tôi dựng một cái
thang và leo lên thang đó để đến nước Thiên-đàng không? Hoàn toàn
không. Qua Chúa Jêsus mà tất cả đã xong rồi. Do đó chúng ta phải
là một người công-bình như Chúa Jêsus để đến với Ngài bởi vì Ngài
là công-bình.
Điều này đã được giải thích rất rõ trong Kinh Thánh Rô-ma 3:21.
Đã xuất hiện một sự công-bình mà không liên quan đến sự công-bình
mà nhận được bởi giữ luật-pháp hay việc làm của luật-pháp. Không
phải được trở nên công-bình do giữ luật-pháp. Mà là sự công-bình
của Chúa Jêsus ban cho chúng ta. Chúa Jêsus đã bị đóng đinh vì tội-lỗi
của chúng ta.
“Tức là sự công-bình của Đức Chúa Trời, bởi sự
tin đến Chúa Jêsus Christ, cho mọi người nào tin. Chẳng có phân-
biệt chi hết.” (Rô-ma 3:22)
Các bạn, nếu tôi đứng ở đây với một người nữa thì
sự công-bình của chúng tôi không thể giống nhau. Một người hiền
lành hơn hay không hiền lành hoặc nếu bởi việc làm của tôi mà trở
nên công-bình thì không thể giống nhau được. Nhưng các bạn ơi! Chúng
ta không phải bởi việc làm để đi đến Đức Chúa Trời mà là bởi ân-điển
của Chúa Jêsus ban cho để đi lên Thiên-đàng. Bởi sự công-bình của
Chúa là giống nhau, không có điều gì khác. Thật sự là không có liên
quan đến việc làm của chúng ta. Trong câu 23:
“Vì mọi người đều đã phạm tội, thiếu-mất sự vinh-hiển
của Đức Chúa Trời.”
Đức Chúa Trời nhìn thấy bạn và nói rằng bạn là
một người công-bình. Nếu mục sư Park nhìn thấy bạn và nói rằng bạn
là một người công-bình thì cũng không có giá trị bởi vì bạn không
có đủ năng lực để bảo đảm lời nói của mình. Khi nào Đức Chúa Trời
nói bạn là một người công-bình? Đức Chúa Trời có thể gọi một người
không công-bình là công-bình không? Đức Chúa Trời không thể gọi
một tội nhân là công-bình. Tôi có tội vì thế tôi không thể nào hiểu
được lý do tại sao mà Đức Chúa Trời gọi tôi là một người công-bình.
Tôi đã tìm hiểu rất kỹ để biết tại sao lại như vậy. Đức Chúa Trời
yêu thương tôi và làm cho tôi trở nên công-bình, Ngài ban Chúa Jêsus
bị đóng đinh trên thập tự giá và Ngài đã rửa sạch tất cả tội-lỗi
của tôi. Ngài nhìn thấy tất cả các tội-lỗi đã được rửa sạch khi
đó Ngài thấy tôi là một người công-bình.
Đức Chúa Trời ôi, làm sao tôi có thể được sạch? Ta đã bị hình phạt
vì tất cả tội-lỗi của ngươi trên thập tự giá cách đây 2000 năm.
Đó là lý do mà ngươi trở nên một người công-bình. Kinh Thánh nói
như vậy. Chúng ta tin điều đó. Chúng ta không phải tin Chúa Jêsus
là Đấng đã bị đóng đinh mà không rửa sạch tội-lỗi của chúng ta.
Chúng ta tin Chúa Jêsus là Đấng đã bị đóng đinh để rửa sạch tội-lỗi
của chúng ta. Tin Chúa Jêsus đã rửa sạch tội-lỗi của tôi như tuyết.
Người ta nói rằng Chúa Jêsus chỉ rửa sạch nguyên tội của chúng ta
và Ngài không rửa sạch những tội mà chúng ta phạm hằng ngày. Ngày
nay nhiều nhà thần học nói như vậy. Kinh Thánh thì không nói như
vậy. Kinh Thánh nói rằng khi Chúa Jêsus bị đóng đinh trên thập tự
giá thì đã rửa sạch mọi tội-lỗi của chúng ta. Nếu Chúa Jêsus chỉ
tha-thứ nguyên tội mà không rửa sạch những tội chúng ta phạm hằng
ngày thì làm sao chúng ta có thể rửa sạch những tội mà chúng ta
phạm hằng ngày? Chúng ta không thể rửa sạch tội-lỗi bằng chính năng
lực của chúng ta. Chúa Jêsus phải rửa sạch tất cả các tội-lỗi cho
chúng ta. Khi Chúa Jêsus rửa sạch tội-lỗi của chúng ta, Ngài không
nói rằng ta chỉ rửa một nửa, còn phần còn lại là các ngươi tự rửa
sạch. Ngài cũng không nói rằng ta sẽ rửa 99,99% còn các ngươi rửa
0,01% còn lại. Nếu các bạn có 100 tội-lỗi. Và nếu Chúa Jêsus rửa
sạch 99 tội thì bạn phải đi xuống địa ngục vì còn lại 1 tội.
Huyết quý báu của Chúa Jêsus trên thập tự giá là huyết trọn vẹn
bởi vì là một huyết trọn vẹn nên đó không phải là huyết chỉ có thể
rửa sạch một số tội còn những tội khác thì còn lại, huyết rửa sạch
hoàn toàn tất cả mọi tội-lỗi. Trong Kinh Thánh có nhiều chỗ ghi
chép giống như vậy. Trong Kinh Thánh có nhiều từ nói về việc nhận
được sự tha-thứ tội-lỗi. Hơn 25 năm, tôi cứ tìm kiếm cách thức để
nhận được sự tha-thứ tội-lỗi. Trong thời Cựu-ước, làm sao tội-lỗi
có thể được sạch. Làm sao Đa-vít nhận được sự tha-thứ tội-lỗi. Tất
cả đều ở đây. Những gì mà tôi nói cho các bạn là những điều rất
cơ bản trong Ngôi-lời của Đức Chúa Trời.
Chúng ta không thể xưng tội rằng tôi là một người trộm cướp, tôi
là một kẻ giết người, tôi là một người nói dối. Chúng ta phải thú
nhận rằng chúng ta là một người chỉ có thể phạm tội một cách tự
nhiên. Khi một người gián điệp ra tự thú thì không phải thú nhận
rằng anh ta là người đã lấy cấp bí mật quốc gia hay thú nhận những
điều tương tự như vậy. Anh ta chỉ thú nhận rằng mình là một người
làm gián điệp. Không còn hy vọng cho chúng ta nữa. Như trái lê được
sanh từ cây lê, trái táo được sanh từ cây táo, chúng ta là cây tội
nên chỉ có thể phạm tội mà thôi. Chúng ta là một người bình thường
không làm được gì hết ngoài phạm tội. Chúng ta là cây tội. Chúng
ta càng cố gắng bao nhiêu thì càng phạm tội bấy nhiêu. Càng cố gắng
không phạm tội, bạn càng phạm tội nhiều hơn. Nếu bạn không cố gắng
bạn sẽ không biết nhưng nếu bạn cố gắng bạn sẽ nhận ra điều này.
Đó là lý do mà Chúa Jêsus làm cho chúng ta trở nên sạch hoàn toàn.
Khi Chúa Jêsus bị đóng đinh vì tội-lỗi của chúng ta, Ngài không
chừa lại một tội nào. Ngài lấy tất cả tội-lỗi của chúng ta và bị
đóng đinh. Các bạn, từ Jêsus có nghĩa là sự cứu rỗi của Đức Chúa
Trời. Tin vào sự thật mà Chúa Jêsus đã cứu các bạn từ tội-lỗi là
tin Chúa Jêsus. Tin Chúa Jêsus là tin vào sự thật mà Chúa cứu tôi
từ tội-lỗi. Tin Chúa Jêsus là tin tha-thứ mọi tội-lỗi của tôi, tin
Chúa Jêsus là tin rửa sạch tội-lỗi của tôi như tuyết trắng. Mặc
dù Chúa Jêsus đã bị đóng đinh trên thập tự giá nhưng nếu tội-lỗi
của các bạn vẫn còn thì Chúa Jêsus chết không có ý nghĩa. Nếu bạn
mua vé xe buýt nhưng không đi lên xe buýt được thì cũng không có
ýù nghĩa mặc dù đã mua vé rồi.
Tội-lỗi của chúng ta đã được rửa sạch như thế nào? Tội-lỗi đã được
rửa sạch qua huyết của Chúa Jêsus. Sáng mai tôi sẽ nói cho các bạn
nghe một cách cụ thể về cách thức mà qua huyết của Chúa Jêsus rửa
sạch tội-lỗi vẫn còn ở trong lòng bạn. Những tội-lỗi mà luôn làm
cho bạn sa ngã. Ngày mai tôi sẽ nói cho các bạn một cách chi tiết
làm sao tội-lỗi của các bạn đã được tha-thứ. Ngày mốt tôi sẽ nói
cho các bạn nghe về cách thức đồng đi với Đức Chúa Trời. Cuối cùng
tôi sẽ nói cho các bạn nghe về đời sống tín-ngưỡng như thế nào sau
khi nhận được sự tha-thứ tội-lỗi.
Các bạn mến, tôi rất đau khổ vì tội-lỗi. Không phải là tôi không
có đi đến nhà thờ. Trong lúc đó tôi là một thành viên của ban thanh
niên, một thành viên của ca đoàn và giáo viên trường Chúa nhật.
Tôi rất đau khổ vì tội-lỗi mà tôi đã nhận được sự tha-thứ tội-lỗi
qua ân-điển của Đức Chúa Trời, sau khi tôi nhận được sự tha-thứ
tội-lỗi và đọc Kinh thánh thì mắt tôi đã mở ra. Trong Kinh Thánh
nói nhiều về sự tha-thứ tội-lỗi và tôi nhận lấy điều đó như là nhiệm
vụ của tôi phải làm chứng về điều này. Từ lúc này tôi đã chuẩn bị
đi ra nước ngoài như một giáo sĩ. Mọi thứ đã được chuẩn bị nhưng
Đức Chúa Trời nói trong lòng của tôi rằng: “Đừng đi nước ngoài,
hãy ở lại Hàn Quốc và giảng Tin-lành cho những người chưa nhận được
sự cứu.”
Rất khó cho tôi khi thay đổi con đường làm giáo sĩ, nhưng bởi sự
dẫn dắt của Đức Chúa Trời mà ngày nay tôi đã đi khắp nước Hàn Quốc
để giảng về sự tha-thứ tội-lỗi. Tôi không cố gắng để nói êm tai
các bạn. Nếu lòng các bạn được sạch hơn tuyết trắng bởi Ngôi-lời
của Chúa thì tôi rất vui mừng mà có thể tiếp tục công việc này dù
khó khăn như thế nào.
Các bạn Busan thân yêu, tôi có nhiều buổi nhóm truyền giảng ở các
thành phố khác. Cách đây vài năm, tôi có nhóm truyền giảng tại không
quân Kimhae, gần ở chỗ này, nhưng đây là lần đầu tiên tôi có một
buổi nhóm truyền giảng tại Busan lớn như thế này. Trong suốt buổi
nhóm truyền giảng này, tôi muốn nhìn thấy những hình ảnh của những
người nói rằng: Tôi đã được thoát khỏi tội-lỗi. Tôi đã được tái-sanh.
Vấn đề giữa tôi và Đức Chúa Trời đã được giải quyết. Bây giờ tôi
đã được sự sống đời đời. Và thậm chí tôi chết ngay bây giờ tôi cũng
hạnh phúc.
Tôi mong muốn có thật nhiều người nói như vậy. Tôi tin rằng Đức
Chúa Trời sẽ rất vui lòng về điều này. Tôi thành thật mong muốn
rằng tất cả các bạn đều trở nên người như vậy.
|