NGƯỜI
BỊ CƯỚP
Xin chào các bạn. Các bạn đã vỗ tay những người
làm chứng, và các bạn đã vỗ tay những thanh niên trong ca đoàn,
nhưng tại sao các bạn lại không vỗ tay những người giảng? Tôi chỉ
nói đùa đấy thôi, nhưng dù sao thì cũng cảm ơn rất nhiều. Chúng
ta sẽ đọc Kinh Thánh, bắt đầu với Lu-ca đoạn 10 từ câu 25.
“Bấy giờ, một thầy dạy luật đứng dậy hỏi đặng thử
Đức Chúa Jêsus rằng: Thưa thầy, tôi phải làm gì để được hưởng sự
sống đời đời? Ngài phán rằng: Trong luật-pháp có chép điều gì? Ngươi
đọc gì trong đó? Thưa rằng: Ngươi phải hết lòng, hết linh-hồn, hết
sức, hết trí mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi; và yêu người
lân cận như mình. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Ngươi đáp phải lắm;
hãy làm điều đó, thì được sống. Song thầy ấy muốn xưng mình là công-bình,
nên thưa cùng Đức Chúa Jêsus rằng: Ai là người lân-cận tôi? Đức
Chúa Jêsus lại cất tiếng phán rằng: Có một người từ thành Giê-ru-sa-lem
xuống thành Giê-ri-cô, lâm vào tay kẻ cướp, nó giựt-lột hết, đánh
cho mình mẩy bị thương rồi đi, để người đó nửa sống nửa chết. Vả,
gặp một thầy tế-lễ đi xuống đường đó, thấy người ấy, thì đi qua
khỏi. Lại có một người Lê-vi cũng đến nơi, lại gần, thấy, rồi đi
qua khỏi. Song có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần người đó,
ngó thấy thì động lòng thương; bèn áp lại, lấy dầu và rượu xức chỗ
bị thương, rồi rịt lại; đoạn, cho cỡi con vật mình đem đến nhà quán,
mà săn sóc cho. Đến bữa sau, lấy hai đơ-ni-ê đưa cho chủ quán, dặn
rằng: Hãy săn sóc người này, nếu tốn hơn nữa, khi tôi trở về sẽ
trả. Trong ba người đó, ngươi tưởng ai là lân-cận với kẻ bị cướp?
Thầy dạy luật thưa rằng: Ấy là người đã lấy lòng thương xót đãi
người. Đức Chúa Jêsus phán rằng: Hãy đi, làm theo như vậy.” (Lu-ca
10:25-37)
Chúng ta đọc đến câu 37. Thưa các bạn, chúng ta
đã nói rất chi tiết cách để tội-lỗi của chúng ta được chuyển sang
Chúa Jêsus Christ qua Kinh Thánh. Thực sự tội-lỗi của chúng ta không
hề đè nặng trên vai chúng ta, nhưng nó làm cho lòng chúng ta nặng
nề. Tội-lỗi làm tổn thương những điều sâu kín trong lòng chúng ta
nhiều hơn các chứng bệnh của xác thịt chúng ta. Vì thế, khi hầu
hết những người đã nhận được sự tha-thứ tội-lỗi và được giải thoát
khỏi gánh nặng của tội-lỗi, thì họ đã làm chứng về nhiều loại bệnh
đã tự nhiên được chữa lành. Một bác sĩ nước ngoài nọ nói rằng khi
chúng ta được giải thoát khỏi gánh nặng của tội-lỗi thì có 437 loại
bệnh khác nhau trên cơ thể con người tự nhiên được chữa lành. Hầu
hết những bệnh tật của chúng ta đều bắt đầu từ ở trong lòng. Chính
tôi thường cảm thấy về điều đó. Khi tôi băn khoăn và lo lắng thì
tôi không thể tiêu hóa thức ăn được và tôi ăn không ngon. Tuy nhiên,
khi lòng tôi vui và thoải mái, tôi không có vấn đề gì thì tôi ăn
cái gì cũng ngon.
Các bạn, tất cả chúng ta đều biết rằng được buông-tha khỏi tội-lỗi
thì thật là tốt, nhưng hầu hết mọi người không biết cách nào để
được buông-tha khỏi tội-lỗi đó. Nếu có một cây tội-lỗi, thì con
người cứ sống một đời sống tâm-linh mà luôn hái từng trái của cây
đó. Cây táo, cây hồng vàng, cây nho, hoặc cây đào chỉ ra trái một
năm một lần. Tuy nhiên, cây tội-lỗi thì ra trái bất cứ lúc nào,
phải không? Trái đó ra trong khi các bạn đang ngủ, khi các bạn thức
dậy, sau khi ăn sáng và thậm chí nó sanh ra khi các bạn đang đi
bộ trên đường. Cho nên mỗi ngày con người cứ lãng phí đời sống mình
để hái trái này. Nên họ không thể đứng trước mặt Đức Chúa Trờiù
với lòngỉ dạn dĩ, mạnh mẽ, vui mừng và bình-an dù chỉ một lần. Bởi
vì dù họ hái nhiều đến mức nào cũng không có chấm dứt về việc hái
trái đó cả. Hầu hết trong lòng của mỗi người đều có tình trạng như
vậy.
Đức Chúa Trời của chúng ta không phải giải quyết trái của tội, tức
những tội-lỗi mà chúng ta phạm, là kết quả của tội-lỗi. Mà Ngài
giải quyết tội trong lòng của chúng ta từ nguồn gốc của nó. Đó là
nhổ bật rễ cây tội-lỗi.
Buổi tối đầu tiên, tôi đã nói rằng tội-lỗi và sự phạm tội (hành
vi tội-lỗi) thì khác nhau. Bị sổ mũi và bị cảm lạnh thì khác nhau.
Cảm lạnh cũng khác với ho. Tất nhiên, các bạn bị đau cổ họng, sổ
mũi, và các bạn ho khi các bạn bị bệnh cảm lạnh, nhưng ho và sổ
mũi không phải là bệnh cảm lạnh. Chúng ta ăn cắp, chúng ta nói dối,
và chúng ta ghét người khác. Tất cả những người có tội đều làm những
việc như vậy. Tuy nhiên, chúng ta không gọi trộm cắp là tội-lỗi.
Trộm cắp là kết quả của tội-lỗi. Chúng ta gọi trộm cắp là sự phạm
tội bởi vì tội-lỗi có ở trong lòng chúng ta làm cho chúng ta phạm
tội. Nên sáng nay, tôi đã nói với các bạn về cách làm sao tội-lỗi
mà đã có trong lòng chúng ta được chuyển tất cả qua cho Chúa Jêsus
Christ. Tối nay tôi định nói tiếp về điều này, mà vì có rất nhiều
điều tôi cần phải nói nên có cơ hội khác tôi sẽ nói về điều này.
Tối nay, tôi muốn nói cho các bạn về một điều khác.
Làm sao chúng ta có thể tìm thấy sự cứu rỗi cho chúng ta? Làm sao
chúng ta có thể vào nước Thiên-đàng? Làm sao chúng ta có thể được
buông-tha khỏi tội-lỗi một cách đời đời? Làm sao chúng ta có thể
dạn dĩ đứng trước mặt Đức Chúa Trời giống như A-đam và Ê-va trước
khi phạm tội? Đó là những gì tôi muốn nói với các bạn.
Các bạn thân mến, những điều như vậy thì không bao giờ có khả năng
làm được? Nhưng bởi vì Đức Chúa Trời có nhiều cách thức và quyền
năng tuyệt diệu nên Ngài có thể làm điều đó cho con người xấu xa
và dơ bẩn như chúng ta. Tôi sẽ nói một cách rất rõ ràng về những
vấn đề này, nền tảng là ở trong Ngôi-lời Kinh Thánh Lu-ca đoạn 10.
Cách đây đã lâu, có một thanh niên làm việc tại một bến tàu ở Luân
Đôn, nước Anh. Anh ta không có gia đình, người thân yêu nào cả.
Thậm chí anh không thể cưới nổi vợ và anh đã sống rất nghèo khổ.
Với vài đồng xu mà anh đã phải làm việc cả ngày dài, anh mua vài
cái bánh mì. Anh ngủ bất cứ chỗ nào. Công việc của anh là khuân
vác hành lý lên và xuống chiếc tàu chở hàng đi và chở hàng về giữa
nước Anh và Mỹ. Thỉnh thoảng, anh nghe những người đến từ nước Mỹ
nói rằng đất Mỹ là một miền đất có nhiều cơ hội và là một nơi rất
tốt để sống. Vì thế anh thanh niên này đã bắt đầu suy nghĩ: “Ta
đang sống ở đây và đã làm việc rất cực khổ để có miếng ăn. Không
ở đây nữa mà đi đến nước Mỹ và kiếm một số tiền?”
Từ lúc đó anh ta bắt đầu để dành tiền để mua vé sang nước Mỹ. Vì
anh không kiếm được nhiều tiền, nên anh chỉ cất một số ít tiền trong
túi quần của anh. Anh lấy tiền ra và đếm mỗi khi có thời gian.
Về sau có vài chiếc tàu đã đến nước Mỹ. Có lẽ một tháng chỉ có một
lần. Một ngày nọ, anh đã đi đến phòng bán vé và hỏi giá vé tàu.
Anh đã đếm tất cả tiền mà anh có trong túi. Số tiền chỉ vừa đủ để
mua một vé. Anh có thể mua vé được, nhưng anh lo lắng là anh sẽ
ăn gì ở trên tàu, và anh sẽ làm gì khi anh đi đến nước Mỹ. Anh nghĩ:
“Dù như thế nào cũng không thể trì-hoãn lại được. Mình phải đi ngay
bây giờ, rồi mọi việc cũng sẽ ổn thôi.” Anh quyết định mua vé. Thời
gian anh đi tàu từ nước Anh sang nước Mỹ là mất một tuần. Anh nghĩ:
“Chỉ trong một tuần thì mình không thể chết đói. Ngay khi mình đến
Mỹ sẽ có thức ăn và mình sẽ có việc làm để kiếm tiền.” Anh bước
lên tàu.
“Tạm biệt bến tàu Luân Đôn.”
Anh đã quay lưng khỏi nước Anh không chút do dự, và tiếng còi tàu
đưa anh đến nước Mỹ. Bấy giờ, những người ở trên boong tàu thích
thú và háo hức nói chuyện với nhau về tất cả những chuyện có thể
xảy ra ở nước Mỹ. Anh ngồi và lắng nghe họ nói và có lúc anh cũng
nói. Khi đến giờ ăn trưa: “Reng, reng!” Chuông reo gọi mọi người
đến phòng ăn. Mọi người đã đi ăn nhưng anh không thể đi vì anh không
có tiền. Một người đứng gần anh nói:
“Chàng trai! Chúng ta hãy đi ăn.”
“Ồ! Tôi đã bị khó tiêu từ bữa ăn sáng, vì vậy, tôi nghĩ tôi phải
bỏ ăn trưa.” Anh nói.
“Nhưng anh vẫn cần phải ăn.”
“Không, tôi khỏe mà.”
“Cũng được, hãy đi tới trước đi rồi nhịn ăn cũng được.”
Mọi người đã ăn xong và đang quay về chỗ, họ nói: “Thật là ngon!”
Bấy giờ, anh thanh niên quá đói bụng đến nỗi anh không thể chịu
đựng được. Tuy nhiên, anh vẫn nói: “Mình sẽ nhịn ăn và chịu đau
cũng được.”
Khi đến giờ ăn tối, chuông lại reo: “Reng, reng!”
“Chàng trai, anh không ăn cơm trưa, nên chắc là anh đói lắm. Đi,
chúng ta đi ăn thôi.”
“Ồ, không. Tôi khỏe mà. Tôi không ăn trong bảy ngày mà vẫn chịu
được.”
“Nếu anh bỏ ăn như thế này thì sức khỏe của anh không tốt đâu.”
“Ôi, đừng lo lắng cho tôi.”
Vì thế mọi người đi ăn tối và chỉ có anh là nhịn đói. Anh nói chuyện
với họ rất vui vẻ, nhưng khi đến bữa ăn, người ta kêu anh đi với
họ thì anh trở nên ủ rũ và nói:
“Không, các anh hãy đi tự nhiên.”
“Chàng trai à. Tại sao anh cứ nhịn đói vậy?”
“Xem tôi có đói hay không, đó không phải là bổn phận của các anh!”
Anh nói và rất giận dữ. Những người khác nói rằng anh bỗng trở nên
lạ đi ở mỗi giờ ăn và họ không mời anh đi ăn nữa. Hai ngày trôi
qua, ba ngày trôi qua, và sau đó anh đã đói lã trong năm ngày, anh
cảm thấy như mình đang sắp chết. Trong hai ngày nữa là họ đã đến
nước Mỹ nhưng anh cảm thấy như thể là anh sẽ chết vì đói trước khi
tàu đến nước Mỹ. Thế nhưng vào một buổi sáng của ngày thứ sáu, có
một chương trình phát thanh ở trên tàu.
“Những hành khách chú ý! Chúng tôi thực sự xin lỗi vì chúng tôi
sẽ đến Mỹ trễ hơn dự định năm ngày, bởi vì có bão.”
Anh đã suy nghĩ là bằng cách nào đó anh có thể vượt qua cơn đói
được nếu chỉ trong một tuần, nhưng bây giờ anh đã rơi vào sự tuyệt
vọng. “Chắc bây giờ mình sẽ chết.” Anh không còn tin rằng anh có
thể vượt qua cơn đói trong năm ngày nữa, vì thế anh đã quyết định.
“Kìa, dầu sao thì mình cũng sẽ chết, người ta nói nếu bạn ăn thì
ít ra khi chết trông bạn cũng tốt hơn. Vì thế, mình sẽ ăn rồi chết.
Mình sẽ đi đến phòng ăn và ăn vài thứ. Khi họ bắt mình trả tiền.
Mình sẽ rửa chén, giặt đồ hay làm bất cứ cái gì!” Vì thế anh đã
đi vào phòng ăn trong lúc những người khác đã ăn xong và đi ra.
Nữ hầu bàn hỏi:
“Anh cần gì?” Anh suy nghĩ:
“Chà, dù sao thì mình cũng sẽ chết nên ăn được bao nhiêu thì mình
sẽ ăn bấy nhiêu.” Anh đã gọi năm phần ăn và nhiều thức ăn khác.
Nữ hầu bàn hỏi:
“Anh gọi cho bao nhiêu người ăn?”
“Bao nhiêu người ăn không quan trọng. Cứ mang thức ăn ra đi.”
Nữ hầu bàn mang lên những thức ăn mà anh đã gọi. Anh đang ăn lần
đầu tiên sau mấy ngày nhịn đói, nên anh đã ăn mà không biết là thức
ăn có ngon hay không, lạt hay cay. Anh đã ăn hết một dĩa, hai dĩa…
Anh ăn quá nhiều đến nỗi cái bao tử của anh sắp vỡ ra, nhưng anh
đã bắt đầu lo lắng trong lòng về việc phải trả tiền. Anh tự nghĩ:
“Người nữ hầu bàn sắp đòi tiền thức ăn rồi. Khi mình nói rằng mình
không có tiền thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?” Anh đã lo sợ và bắt
đầu kéo dài thời gian. Tất cả những công nhân khác đã đi khỏi và
một nữ hầu bàn vẫn còn ở lại đó để dọn bàn. Sau khi ăn xong, anh
uống từng ngậm nước một cách chậm chạp và nói:
“Xin lỗi, chị hầu bàn ơi, lấy hóa đơn cho tôi đi?”
“Cái gì?” Người nữ hầu bàn nói.
“Tôi nói, xin hãy mang cho tôi hóa đơn. Tất cả là bao nhiêu tiền?”
“Đây là lần đầu tiên anh ăn ở đây à?”
“Xin cứ mang hoá đơn tới đi.” Bấy giờ, anh đã quyết định thật sự.
“Anh ăn ở đây lần đầu tiên hả?”
“Lần đầu tiên hay lần thứ hai, đó không quan trọng. Cứ mang nó ra
đi.”
“Chúng tôi không tính tiền tiền thức ăn của anh đâu.”
“Cô nói cái gì?”
“Khi anh mua vé, thì tất cả các bữa ăn đã được tính cả rồi.”
“Ôi, trời ơi! Nếu tôi đã biết điều đó, thì tôi đã không tự nhịn
đói.”
Khi anh suy nghĩ về việc anh đã nhịn đói trong năm ngày vì không
biết rằng mình đã trả tiền cho các bữa ăn rôài, thì các bạn có thể
tưởng tượng anh ta đã cảm thấy giận dỗi và tức tối biết bao.
Các bạn à, đây không phải là điều để tức giận. Liên hệ đến một người
mà sắp xuống địa ngục. Các bạn có biết tại sao con người đi xuống
địa ngục không? Có phải các bạn suy nghĩ con người xuống địa ngục
vì họ đã phạm quá nhiều tội không? Họ đi xuống địa ngục vì họ không
hiểu rõ Ngôi-lời của Đức Chúa Trời. Chàng thanh niên đã chịu đựng
một cách đáng thương trong năm ngày bởi vì anh không biết là các
bữa ăn đã được tính hết cả trong giá vé của mình. Nếu không có cơn
bão đó thì có lẽ anh đã nhịn đói cả tuần suýt không đi đến được
nước Mỹ. Lý do chúng ta đi xuống địa ngục bởi vì chúng ta không
biết ý muốn của Đức Chúa Trời. Khi một người mẹ sinh con, chẳng
phải người mẹ đó đã chuẩn bị tả lót và quần áo bởi vì bà ta biết
đứa bé sẽ đái và ỉa sao? Cũng vậy, vì Đức Chúa Trời biết con người
là xấu xa và dơ bẩn như thế nào và chúng ta sẽ cứ phạm tội nên Đức
Chúa Trời đã chuẩn bị mọi sự cho chúng ta. Người mà không biết Đức
Chúa Trời đã chuẩn bị sẵn những gì cho chúng ta, người mà có rất
nhiều tội-lỗi, thì không dựa vào những gì Đức Chúa Trời đã chuẩn
bị nhưng cứ cố gắng làm những việc cho chính mình.
Một ngày kia, có một người đàn bà nọ phải đi xa. Bà dặn con trai:
“Hôm nay con đi học về nhà sớm nha.”
“Tại sao vậy mẹ?” Nó hỏi mẹ.
“Bởi vì mẹ phải đi xa.”
“Vâng, thưa mẹ, con sẽ về sớm.”
Tuy nhiên, cậu bé đã quên việc đó, thay vào đó là nó đi chơi đá
banh và về nhà lúc đã xế chiều. Sau khi đợi đứa con rất lâu thì
người mẹ đó đã đi ra khỏi nhà. Tuy nhiên trước khi bà rời khỏi nhà,
bà đã chuẩn bị bữa ăn tối cho con trai mình, bà cũng chuẩn bị bữa
ăn sáng cho nó vào sáng ngày mai. Mẹ nó đã để cơm trong nồi. Thế
nhưng nếu cậu bé đó không biết mẹ mình đã chuẩn bị đồ ăn, thì nó
có chạy lòng vòng để tìm cái gì đó để ăn không? Cũng vậy, những
người mà không biết bí mật về những gì Đức Chúa Trời đã sắm sẵn
thì cứ cố gắng làm những việc cho chính mình. Thầy dạy luật trong
Kinh Thánh Lu-ca đoạn 10 câu 25 mà chúng ta đã đọc lúc đầu là nói
về loại người này. Chúng ta hãy cùng đọc đoạn 10 câu 25.
“Bấy giờ, một thầy dạy luật đứng dậy hỏi đặng thử
Đức Chúa Jêsus rằng: “Thưa thầy, tôi phải làm gì để được hưởng sự
sống đời đời?” (Lu-ca 10:25)
Các bạn thân mến, xin hãy lắng nghe. Câu hỏi mà
thầy dạy luật hỏi: “Thưa thầy, tôi phải làm gì để được hưởng sự
sống đời đời?” có ngụ ý với ý nghĩa rất sâu sắc. Thầy dạy luật này
suy nghĩ rằng ông phải làm một điều gì đó để nhận được sự cứu-rỗi
và sự sống đời đời, vì thế ông đã rất cố gắng để giữ luật-pháp.
Thế nhưng ông ta có nhận được sự sống đời đời không? Ông suy nghĩ
là ông có thể nhận được sự sống đời đời bằng cách giữ luật-pháp.
Nhưng sự sống đời đời rất xa với tầm tay của ông. Do đó ông đã đến
trước mặt Chúa Jêsus và hỏi: “Tôi phải làm gì để được hưởng sự sống
đời đời?” Chúa Jêsus đã trả lời thế nào? Trong câu 26 Chúa Jêsus
nói:
“Trong luật-pháp có chép điều gì? Ngươi đọc gì
trong đó?” (Lu-ca 10:26)
Đây là những lời rất quan trọng. Có phải Ngài chỉ
hỏi: “Trong luật-pháp có chép điều gì” thôi sao? Ngài đã hỏi: “Trong
luật-pháp có chép điều gì?” Và “Ngươi đọc gì trong đó?” Ngài đã
hỏi hai câu.
Thưa các bạn, chúng ta có thể phát hiện ra bí mật thiêng-liêng được
ẩn giấu bên trong Ngôi-lời khi chúng ta đọc kĩ Kinh Thánh. Ở trong
câu hỏi của Chúa Jêsus có ngụ ý là tùy theo người đọc. Ngôi-lời
đã ghi chép có thể đọc, hiểu theo những hướng khác nhau. Thế thì
trong luật-pháp có chép điều gì? Vâng, những lời như vầy: “Ngươi
chớ phạm tội tà dâm.” “Ngươi chớ trộm cắp.” “Ngươi chớ giết người.”
Và “Ngươi chớ làm chứng dối.”v.v… đã được chép trong luật-pháp.
Thật sự những lời này đã được ghi lại nhưng mà “Ngươi đọc điều đó
như thế nào? Hay cách khác: “Ngươi chấp nhận luật-pháp như thế nào?”
Đó là câu hỏi. Chúa Jêsus hỏi thầy dạy luật: “Ngươi đọc điều đó
như thế nào? Ngươi chấp nhận điều đó như thế nào?”
Các bạn ơi, ngày nay ở Hàn Quốc, hầu hết những người có đời sống
tín-ngưỡng đều biết những điều được chép trong luật-pháp, nhưng
việc họ nhận được điều đó như thế nào thì có vấn đề. Tối nay tôi
muốn hỏi các bạn. Trong luật-pháp nói rằng: “Ngươi chớ ăn cắp.”
“Ngươi chớ phạm tội tà dâm.” “Ngươi chớ giết người.” “Ngươi chớ
tham lam.” Đúng không? Các bạn nhận được những lời này như thế nào?
Có hai loại người. Một số người nói rằng: “Chà, lời Chúa nói chớ
trộm cắp, vì thế tốt hơn hết là tôi không nên trộm cắp. Và Đức Chúa
Trời nói chớ nói dối cho nên tốt nhất là tôi không nói dối.” Họ
đã rất cố gắng giữ lời Chúa. Có những người chấp nhận luật-pháp
bằng cách này. Tuy nhiên có những người khác cố gắng không trộm
cắp, không phạm tội tà dâm, không nói dối, không ghen ghét, không
giết người, nhưng họ không thể làm theo như vậy được. Họ nói: “Đức
Chúa Trời ôi, con không bao giờ làm điều đó được. Họ nói rằng: “Đức
Chúa Trời ôi, Ngài hãy làm thay cho con. Con không thể tự làm được.”
Có những người chịu thua như vậy và vẫy lá cờ trắng trước mặt Đức
Chúa Trời. Người ta hiểu luật-pháp theo hai cách khác nhau như vậy.
Các bạn ơi! Trong suốt đại hội thể thao Châu Á, tiếp tục lần này,
Hàn Quốc đã giành nhiều huy chương vàng giải quyền anh. Trong thi
đấu môn quyền anh, có hai người đứng trên võ đài nhỏ đánh nhau.
Thế thì, người mà giỏi hơn thì ra đòn nhiều hơn, nhưng người không
giỏi thì không đỡ được mà cứ bị đấm. Những găng tay bay khắp mọi
chỗ lên đầu, xuống bụng, lên mặt. Khi một người không thể đỡ được
những quả đấm nữa, và khi anh ta gục xuống thì chắc chắn được bình
yên. Đồng ý không? Nếu các bạn ngã gục, thì những cú đấm dồn dập
như mưa rào vào các bạn sẽ dừng lại và các bạn chỉ còn nghe tiếng
đếm. Bạn chắc chắn được bình yên. Tất nhiên, trong một trận đấu
quyền anh, các bạn nên chiến thắng, nhưng trong cuộc đấu giữa Đức
Chúa Trời và chúng ta, chúng ta cần bị đánh nốc ao nhanh, biết không?
Chúng ta phải đầu hàng và bị hạ gục thật nhanh. Chúng ta càng phấn
đấu làm việc gì đó cho chính mình, mà không ngã gục thì điều đó
càng làm chúng ta đau đớn. Những người mà không phải đi nhà thờ
một cách hình thức đã cố gắng sống một đời sống thuộc linh thật,
họ càng quyết tâm không phạm tội thì càng phạm tội nhiều hơn, tất
cả những người đó đều nói như vậy. Tôi chắc rằng trong số các bạn
mà đã có kinh nghiệm về điều này thì biết rõ tôi đang nói gì.
Tôi chắc rằng nhiều người trong số các bạn ở đây có hút thuốc, đúng
không? Xin hãy giơ tay lên nếu các bạn đã từng hút thuốc, tôi cũng
đã từng hút thuốc. Tôi được an ủi vì ở đây có nhiều người đã từng
hút thuốc. Những người hút thuốc, chắc chắn ít nhất đã một lần suy
nghĩ về việc bỏ thuốc.
Hôm nay là ngày 9 tháng 10. Giả sử tôi quyết định bỏ hút thuốc từ
ngày 10 tháng 10 vào lúc giữa đêm. Nếu tôi là một người thường hút
một ngày một gói thuốc, thì tôi sẽ hút hai gói vào ngày 9 tháng
10. Để xem tôi nói như vậy có thật không thì những người trong số
các bạn đã có kinh nghiệm hút thuốc xin hãy trả lời tôi. Đúng không?
Giả sử tôi định để cuốn tập tôi lại đây và đi đến một nơi nào đó
trong chốc lát. Các bạn sẽ không suy nghĩ về việc nhìn vào tập tôi,
đúng không? Các bạn sẽ suy nghĩ: “Mục sư Park đã để tập lại ở đó”
rồi đi làm công việc của mình. Nhưng nếu khi tôi đi, tôi nói: “Các
bạn ơi, các bạn đến đây và làm bất cứ cái gì các bạn muốn cũng được,
nhưng xin đừng xem tập tôi. Tuyệt đối các bạn không được nhìn vào
tập của tôi. Nếu các bạn nhìn thì các bạn sẽ bị phiền phức lắm đấy.
Tôi nói là tuyệt đối các bạn không được nhìn vào tập này nha. Các
bạn có thể làm được không? Xin các bạn tuyệt đối đừng nhìn cuốn
tập.” Sau đó tôi đi. Nếu tôi đã không nói điều gì, thì các bạn không
muốn nhìn xem cuốn tập đó, nhưng bởi vì tôi nói các bạn đừng bao
giờ nhìn vào tập của tôi, thì các bạn sẽ rất muốn nhìn xem biết
bao. Đúng không?
Cách đây đã lâu, có một thầy đồ nọ. Trong khi đang giữa lớp học,
ông ngưng dạy, đi đến tủ đựng chén tách, lấy ra một cái gì đó và
ăn. Bọn trẻ hỏi:
“Thầy ơi! Cái gì vậy?”
“Nhóc con tinh nghịch, cái này gọi là quả hồng vàng sấy.”
“Quả hồng vàng sấy là gì?”
“Nếu trẻ con ăn nó thì sẽ chết.”
Một ngày kia, thầy đồ đi đâu đó và để bọn trẻ ở lại một mình trong
lớp học. “Thôi, để xem chính xác những quả hồng vàng sấy kia là
cái gì? Vì sao người lớn ăn được nhưng trẻ con ăn thì chết? Lẽ nào
chúng mình thực sự bị chết hả? Chúng mình hãy ăn thử một chút xem
như thế nào.” Lúc đó, một đứa đã ăn một chút rồi. Nó thấy rất ngon
thì nói gì tới bị chết.
“Này, các cậu. Hãy đến đây! Chúng mình cùng ăn đi.”
“Có lẽ tất cả chúng mình đều phạm tội.”
Bọn trẻ đã cùng lấy và ăn hết những trái hồng vàng sấy của thầy
đồ. Chúng ăn xong thì chúng suy nghĩ về việc thầy đồ sẽ đánh roi
vào bắp chân nên chúng rất lo sợ. Chúng nghĩ: “Chúng ta sẽ làm gì
đây?” Trong bọn chúng có một đứa trẻ nhanh trí nói:
“Hãy làm như tớ nói nhé.”
“Ừ, chúng mình sẽ làm gì?”
Những đứa trẻ làm rơi cái bình mực bằng đá mà thầy đồ rất quý và
thế là: “Xoảng!” Nó đã vỡ. Rồi cậu bé nói:
“Tất cả các bạn! Nhanh lên, hãy nằm úp xuống sàn!”
Tất cả những đứa trẻ đã nằm úp trên sàn. Bấy giờ thầy đồ đang trở
về lớp. Khi ông bước vào, tất cả những đứa trẻ đang nằm úp trên
sàn.
“Này, mấy đứa nhóc kia, chúng bây nằm úp như vậy để làm gì?”
Khi ông nói như vậy, thì một đứa trẻ thông minh nói:
“Thầy ơi, chúng con đã phạm tội và xứng đáng bị chết!”
“Chuyện gì đã xảy ra?”
“Dạ, khi chúng con đang chơi với nhau, thì chúng con đã làm bể bình
mực bằng đá mà thầy rất quý. Đó là một tội kinh khủng! Chúng con
cảm thấy rất có tội, nên chúng con đã quyết định là chúng con phải
chết. Vì thế chúng con đã ăn thuốc mà thầy nói là ăn vào sẽ giết
chết chúng con. Bây giờ chúng con đang chờ chết. Thế nhưng chúng
con đã ăn nó, mà không thấy chuyện gì xảy ra cả. Bây giờ chúng con
đang lo lắng vì không chết. Có lẽ bởi vì chúng con đã ăn quá ít.
Chúng con muốn ăn thêm nhưng không còn nữa…”
Đây là một câu chuyện vui, nhưng thực tế chúng ta thường bị lừa
gạt bởi quỉ Satan. Chúng ta suy nghĩ là nếu chúng ta quyết tâm không
phạm tội thì chúng ta có thể không phạm tội, nhưng chúng ta càng
quyết tâm không phạm tội thì chúng ta càng phạm tội nhiều hơn. Các
bạn ơi, có hiểu những lời này không?
Có một bé gái nhỏ kia. Khi cô đã đến tuổi dậy thì cô đã bắt đầu
yêu thích bạn trai mình và không thể học hành. Vì thế, cha của cô
đã khóa cửa phòng và nói rằng: “Hãy học đi.” Cô gái ấy đã cố kiềm
chế lòng mình rằng: “Được rồi, bây giờ mình sẽ học.” Sau đó người
cha đến và nói rằng: “Con không suy nghĩ về bạn trai nữa chứ?” Cô
gái đã không suy nghĩ về bạn trai đó nữa nhưng cha cô đã làm khuấy
động lòng cô. Các bạn có hiểu những điều này không? Chúng ta quyết
tâm không phạm tội mà không làm được. Nhưng nếu lòng chúng ta rơi
vào tội-lỗi thì tự nhiên chúng ta bị lôi kéo bởi tội-lỗi.
Một lần kia, khi tôi dạy học Kinh Thánh ở trong tù, một người trong
những tù nhân nói anh muốn gặp riêng tôi. Tôi đã nói với người canh
gác và sau đó tôi đã gặp người tù nhân đó. Anh ta nói là anh ta
có một thói quen rất xấu. Mỗi khi anh uống rượu, thì anh luôn gây
ra những chuyện lớn. Một lần nọ, sau khi anh đã gây ra một tai nạn
lớn, anh đã quyết tâm không uống rượu nữa. Và anh đã hoàn toàn ngưng
uống rượu. Một ngày nọ, anh đi ngang qua một quán rượu. Những bạn
bè của anh kêu:
“Này, Jin Suk! Hãy vào đây uống rượu với chúng tôi!”
Anh đã quay đầu bởi vì anh không muốn đi vào. Một lúc sau, anh đã
đứng trước quán rượu đó. Anh quyết tâm không đi vào, nhưng lòng
anh đã thật sự ở đó rồi. Những bàn chân của anh đã bước đi theo
lòng mình, không phải theo suy nghĩ. Anh nghĩ: “Thôi, chỉ uống một
ly thôi, nhất định một ly thôi.” Và anh thật sự chỉ uống có một
ly thôi, thế nhưng anh đã uống từng ly một mà nhiều lần. Khi tỉnh
rượu anh đã ở trạm cảnh sát. Anh không biết chuyện gì đã xảy ra.
Đức Chúa Trời không bị lừa dối. Vì Ngài biết rằng chúng ta là người
không thể không phạm tội bởi vì Ngài đã nói cho chúng ta về điều
đó. Cho dù Ngài bảo chúng ta đừng phạm tội bao nhiêu lần đi nữa
nhưng chúng ta là con người mà chỉ có thể phạm tội. Vì thế thay
vì bảo chúng ta đừng phạm tội Ngài đã ban cho chúng ta sức mạnh
chiến thắng tội-lỗi, để chúng ta sẽ không rơi vào tội-lỗi. Chúng
ta cần nhận sức mạnh từ Đức Chúa Trời ban cho để được giải thoát
khỏi tội-lỗi. Chúng ta không thể nào chiến thắng tội-lỗi bằng những
nỗ lực và quyết tâm của riêng chúng ta, có biết điều này không?
“Chớ giết người.” “Chớ phạm tội tà dâm.” “Chớ trộm cắp.” Khi con
người cố gắng giữ luật-pháp, nhưng không thể giữ, họ nói: “A, tôi
không thể làm những việc đó được dù cho tôi có cố gắng. Đức Chúa
trời ơi, tôi không thể làm được.” Luật-pháp ban cho chúng ta để
chúng ta đầu hàng. Đức Chúa Trời đã làm nên luật-pháp mà chúng ta
không thể làm theo luật-pháp, dù chúng ta cố hết sức. Do đó không
có một người giữ trọn vẹn luật-pháp. Những người mà cố gắng giữ
luật-pháp mà không giữ được thì không cố gắng nữa. Do đó Chúa Jêsus
hỏi: “Ngươi đã đọc luật-pháp như thế nào?” Một loại người suy nghĩ
họ phải cố gắng giữ luật-pháp như đã được Kinh Thánh ghi lại. Còn
có người thì nói: “Con không thể giữ luật-pháp được. Chúa Jêsus
ơi, xin hãy làm cho con.”
Chúa Jêsus luôn vào và hành động ở người thứ hai. Những người chỉ
nói bằng môi miệng rằng: “Con không thể làm được. Điều gì mà con
có thể làm được? Nhưng lại tiếp tục đến trước mặt Chúa bằng sức
riêng của mình mặc dù họ nói: “Con không thể làm gì cả.” Những người
mà nhận ra rằng: “Trong con chỉ có gian ác, con chỉ có xấu xa, con
chỉ có dơ bẩn,” rồi không cố gắng làm nữa bởi vì họ biết thật vô
ích để làm như vậy. Chúa luôn hành động ở loại người này.
Thầy dạy luật đã nói gì? Ông biết luật-pháp thì biết nhưng ông không
biết ý nghĩa tại sao Đức Chúa Trời đã ban cho luật-pháp. Vì thế
ông nghĩ rằng ông có thể thực hiện điều gì đó nếu ông sốt sắng làm
việc.
“Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết
trí mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi…” (Lu-ca 10:27)
Điều này không bao giờ thực hiện được. Các bạn
có thể yêu Chúa hết lòng được không? Tôi không làm được. Tôi tự
lái xe hơi trong một ngày, thời gian ngồi trong xe hơi khoảng một
tiếng. Tôi đã tính tổng quãng đường tôi đi trong một năm, và tôi
cũng tính vận tốc trung bình thường đi. Tôi đã đi trung bình hơn
365 giờ trên xe hơi. Khi tôi cộng tất cả những giờ đó thì có rất
nhiều thời gian. Tôi cảm thấy như là đã lãng phí rất nhiều thời
gian khi lái xe. Tôi không có khả năng thuê một người lái cho tôi,
vì thế tôi suy nghĩ rằng tôi nên sử dụng thời gian đó để nhớ lại
những câu Kinh Thánh, hoặc là cầu nguyện, hay suy ngẫm Kinh Thánh.
Một lần nọ, khi tôi lái xe và dừng ở đèn đỏ, tôi để quyển Kinh Thánh
ở bên cạnh và mở ra trong khi tôi đang chờ, tôi đã suy nghĩ về một
điều gì đó từ trong Kinh Thánh. Thế nhưng tôi đã rơi vào lời Chúa
và cứ đọc trong một lúc, khi tôi nghe tiếng còi ôtô từ phía sau.
Tôi nhìn lên, thì tôi thấy những chiếc xe hơi ở phía trước tôi đã
đi còn tôi ở lại đó, chỉ mình tôi đứng giữa đường. Đèn đã chuyển
qua màu xanh.
Khi tôi lái xe, chiếc xe nói với tôi: “Ông chủ ơi, khi ông dùng
tôi, xin ông hãy dồn hết lòng mình vào tôi.” Nó nói với tôi như
vậy, vì thế tôi không thể dâng lòng mình cho Chúa trong khi đang
lái xe. Lòng tôi quá bận để lái xe.
“Hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết trí.” Nếu các bạn có thể làm
được tất cả những điều đó thì hãy giơ tay lên. Nếu các bạn yêu Chúa
với tất cả sức lực, thì các bạn lấy sức gì để ăn? Những người mà
không biết, thì cứ muốn làm điều đó và nói rằng: “Chúa ôi, con tin
ở nơi Ngài. Xin hãy giúp con làm được điều đó.”
Nói cách khác, những người thi đấu quyền anh khôn ngoan nhất, là
người bị hạ gục trước đối thủ ngay khi bắt đầu hiệp đấu đầu tiên.
Như vậy thì tốt hơn là để bị nốc ao sau khi bị đánh, mặt bị rách,
mắt bầm đen và mặt đầy máu. Tất nhiên, các bạn không nên làm như
vậy trong một cuộc thi quyền anh thật sự, nhưng trong cuộc thi với
Đức Chúa Trời, đó là cách khôn ngoan nhất. Đức Chúa Trời không trông
nom các bạn cho đến khi các bạn bị ngã, từ bỏ chính mình và giơ
tay lên đầu hàng hoàn toàn trước mặt Đức Chúa Trời, biết không?
Tôi biết rõ điều đó. Thầy dạy luật này nói:
“Ngươi phải hết lòng, hết linh hồn, hết sức, hết
trí, mà kính mến Chúa là Đức Chúa Trời ngươi; và yêu người lân cận
như mình.” (Lu-ca 10:27)
Đây là những điều mà khi các bạn đúc kết mười điều
răn lại thành một câu. Từ điều răn thứ nhất đến điều răn thứ tư
bảũo rằng chúng ta yêu mến Chúa, nhưng bắt đầu từ điều răn thứ năm,
thì bảo chúng ta yêu người lân cận. Chúa Jêsus đã nói điều gì? Ngài
nói:
“Ngươi đáp phải lắm; hãy làm điều đó, thì được
sống.” (Lu-ca 10:28)
Ý nghĩa là, nếu các bạn làm theo như vậy, thì sẽ
được sống, không làm được, thì sẽ chết.
“Nếu ngươi nghe theo tiếng phán của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi,
nầy là mọi phước lành sẽ giáng xuống trên mình ngươi: Ngươi sẽ được
phước trong thành, và được phước ngoài đồng ruộng. Bông trái của
thân thể ngươi, hoa quả của đất ruộng ngươi, sản vật của sinh súc
ngươi, luôn với lứa đẻ của bò cái và chiên cái ngươi, đều sẽ được
phước; cái giỏ và thùng nhồi bột của ngươi đều sẽ được phước! Ngươi
sẽ được phước trong khi đi ra, và sẽ được phước trong khi vào.”
(Phục-truyền Luật-lệả ký 28:2-6)
Nhưng Kinh Thánh cũng nói:
“Nhưng nếu ngươi không nghe theo tiếng phán của
Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi, không cẩn thận làm theo các điều
răn và luật-pháp của Ngài mà ta truyền cho ngươi ngày nay, thì nầy
là mọi sự rủa-sả sẽ giáng xuống trên mình ngươi và theo kịp ngươi:
Ngươi sẽ bị rủa-sả ở trong thành và ngoài đồng ruộng, cái giỏ và
thùng nhồi bột của ngươi cũng bị rủa-sả, hoa quả của thân thể ngươi,
bông trái của đất ruộng ngươi, luôn với lứa đẻ của bò cái và chiên
cái ngươi, đều sẽ bị rủa-sả!” (Phục-truyền Luật-lệ ký 28:15-18)
Các bạn thân mến, điều này là chúc phước hay sự
rủa-sả? Là sự chúc phước cho người có thể giữ trọn luật-pháp, nhưng
là sự rủa-sả đối với người mà không thể giữ được luật-pháp. Những
người không nhận ra điều này thì chỉ nói đơn giản là: “Đây là sự
chúc phước! Ngươi sẽ được phước khi đi ra, được phước khi đi vào.”
Họ đã bị mù bởi sự chúc phước đó nên cứ cố gắng để nhận được mà
không biết liệu họ có nhận được hay không. Chúng ta phải hiểu Kinh
Thánh một cách chính xác.
Các bạn ơi! Chúng ta cùng tiếp tục nói về điều này. Lúc sứ-đồ Phao-lô
tên là Sau-lơ, trước khi tin Chúa Jêsus ông đã bắt bớ và giết những
người tin Chúa Jêsus. Không phải vì Phao-lô chưa đọc Kinh Thánh.
Mặc dù đọc Kinh Thánh mà các bạn chỉ biết bề ngoài nhưng nhận thì
hoàn toàn ngược lại. Nếu các bạn chỉ biết bề ngoài thì chính mình
sẽ cố gắng làm, nếu nhận biết được bên trong Kinh Thánh thì chính
mình sẽ yên-nghỉ mà Đức Chúa Trời hành động cho chúng ta. Các bạn
hiểu những điều này không? Khi thầy dạy luật nói như vậy, Chúa Jêsus
đã trả lời: “Ngươi đáp phải lắm; hãy làm điều đó, thì được sống.”
(Lu-ca 10:28)
Chúa đã nói: “Được thôi, nếu ngươi có thể giữ trọn luật-pháp thì
hãy đi và làm theo như vậy.”
Các bạn có thể giữ trọn luật-pháp không? Các bạn không thể. Nếu
các bạn tin rằng mình có thể giữ trọn luật-pháp thì hãy giơ tay
lên. Không ai giơ tay cả. Các bạn là người rất khôn ngoan. Tôi mong
muốn rằng các bạn không những không giơ tay mà các bạn còn nói trong
lòng rằng: “Tôi không thể làm được điều này.” Những người mà chỉ
nói rằng họ không thể làm được nhưng lại tiếp tục cố gắng làm, những
người mà trong lòng họ biết mình không thể làm được, và họ không
cố gắng nữa bởi vì cố gắng thì cũng sẽ thất bại.
Khi Chúa Jêsus nói: “Ngươi đáp phải lắm; hãy làm điều đó thì được
sống.” Ý nghĩa là hãy làm điều đó thì các bạn sẽ sống. Điều đó ý
nghĩa là gì? Điều này giống như cách đi bộ trên mặt biển mà tôi
đã nói cách đây hai đêm. Làm sao các bạn có thể đi bộ trên mặt nước?
Các bạn sẽ chạy trên mặt nước, trước khi bàn chân phải chìm, các
bạn bước bàn chân trái lên. Trước khi chân trái chìm, các bạn phải
bước bàn chân phải lên. Như vậy thì các bạn có thể đi bộ đến đảo
Cheju. Thậm chí các bạn có thể đi bộ đến Nhật Bản và đến Đài Loan.
Nhưng thưa các bạn, nếu các bạn cứ chờ cho đến khi một chân bị chìm
thì các bạn cũng bị chìm luôn, và sẽ chết như vậy. Nếu các bạn làm
chính xác như tôi đã nói mà các bạn bị chết đuối, thì tôi sẽ hoàn
toàn chịu trách nhiệm, nhưng tôi sẽ không chịu trách nhiệm nếu các
bạn không làm như tôi đã nói. Có ai muốn thử đi bộ trên mặt nước
khi nghe tôi nói điều này không? Nếu các bạn biết rằng thật sự không
thể đi bộ trên mặt biển khi nghe tôi nói, thì các bạn cũng không
muốn làm thửù. Nếu các bạn là người khôn ngoan, thì các bạn sẽ nhận
ra rằng mình không thể nào làm theo luật-pháp. Khi gặp luật-pháp,
các bạn biết là các bạn sẽ thất bại. Tuy nhiên, thầy dạy luật muốn
xưng mình là công-bình nên nói: “Ai là người lân cận tôi?” Đó là
những gì ông ta đã nói. Sau đó Chúa Jêsus kể cho ông câu chuyện
về người đàn ông bị cướp.
“Có một người từ thành Giê-ru-sa-lem xuống thành
Giê-ri-cô, lâm vào tay kẻ cướp, nó giựt lột hết, đánh cho mình mẩy
bị thương rồi đi, để người đó nửa sống nửa chết.”(Lu-ca 10:30)
Một thầy tế-lễ đi ngang qua. Ông có giúp người
bị cướp không? Không, ông đã không giúp đỡ người bị cướp. Sau đó,
một người Lê-vi đi ngang qua. Ông ta có giúp người bị cướp không?
Không, ông ta cũng không giúp người bị cướp. Rồi một người Sa-ma-ri
đi ngang qua. Ông có giúp người bị cướp không? Có, ông đã đến với
người bị cướp, xức dầu và rượu lên vết thương, để người bị cướp
lên lừa mình và chở đến một quán trọ. Rồi ông đưa cho người chủ
quán trọ hai đồng xu. Chúa Jêsus đang nói về người đàn ông bị cướp
là tượng trưng cho thầy dạy luật. Thưa các bạn, chuyện gì xảy ra
khi người bị cướp gặp kẻ cướp? Ông đã bị giựt lột hết quần áo, bị
đánh đến nỗi nửa sống nửa chết. Ông ta đã làm gì để được cứu? Ông
chỉ nằm một chỗ mà thôi. Ông không thể làm bất cứ điều gì cả. Người
Sa-ma-ri tượng trưng cho Chúa Jêsus, đã đến gần ông ấy, xức dầu
và rượu lên vết thương của ông ấy, đỡ ông ấy và để lên lừa của mình,
chở ông đến nhà quán và chăm sóc ông. Ngay lúc đó, sự cứu-rỗi đã
được hoàn thành. Một bệnh nhân bị bệnh viêm ruột thừa sẽ làm gì
khi đi đến bệnh viện để giải phẫu?
“Bác sĩ, hãy đến đây. Thực hiện một cuộc giải phẫu ngay tại đây.
Xin hãy dùng dao mổ của Mỹ. Xin hãy khử trùng cái gắp đó và cẩn
thận khi ông gây mê.”
Nếu như vậy thì không có bác sĩ nào muốn tiến hành cuộc giải phẫu.
“Xin hãy đến bệnh viện khác. Hãy tự giải phẫu cho mình đi.” Bác
sĩ sẽ nói như vậy.
Các bạn có biết bác sĩ sẽ làm gì cho một người bị bệnh viêm ruột
thừa không? Trước khi giải phẫu, bác sĩ sẽ bảo bệnh nhân kí một
giao ước, một chứng từ là đồng ý cho bác sĩ giải phẫu nếu bác sĩ
có làm sai. Sau đó, ông tiến hành gây mê và dùng ống dây da cột
và trói tay chân bệnh nhân lại. Sau đó bác sĩ sẽ làm bất cứ điều
gì ông muốn, ông lấy con dao, ông muốn cắt mổ thì ông cắt mổ. Khi
ông muốn cắt bỏ chỗ nào thì ông cắt. Khi nào ông muốn may lại thì
ông may. Đó chẳng phải là những gì ông làm sao? Ở đây có một bác
sĩ. Không đúng sao?
“A, ở đây cắt sâu hơn một chút. Một miếng nhỏ ở bên phải. Một chút
ở phía dưới, nhanh lên, phải lấy nó ra. Bây giờ, nhanh lên và khử
trùng đi.” Nếu bệnh nhân nói như vậy, bác sĩ sẽ bỏ đi. Nếu linh
hồn của chúng ta muốn được cứu rỗi thì phải bỏ lòng mình, bỏ suy
nghĩ mình thì Chúa mới có thể cắt và may lại được.
“Chúa ôi, con xin phó con vào trong tay của Ngài. Hãy làm bất cứ
điều gì Ngài muốn.” Lúc đó, Chúa Jêsus sẽ làm một cách trọn vẹn.
Nếu người đàn ông bị cướp vẫn còn sống và khỏe mạnh thì khi người
Sa-ma-ri đến gần, thì người bị cướp sẽ chửi rủa người Sa-ma-ri và
nói hãy đi đi. Lý do là vì người Giu-đa coi người Sa-ma-ri giống
như những con chó. Nhưng vì ông ta sắp chết nên ông rất mong muốn
được cứu. Ông không còn quan tâm đó là người Sa-ma-ri hay con heo,
con chó đã cứu mình mà ai cứu mình cũng được. Lúc đó ông không còn
thể diện, lòng tự trọng nữa, ông suy nghĩ rằng người da đen hay
da trắng, bất cứ người nào cứu mình cũng tốt. Cách đây mười năm,
mục sư Hun Ho Lee suýt bị chết đuối. Chúng tôi đang chuẩn bị nhóm
bồi linh và có một cơn lũ. Tôi biết bơi một chút, vì thế tôi đã
bơi qua một dòng sông nhỏ. Mục sư Lee chắc chắn có suy nghĩ là:
“Chà, mình thì lực lưỡng và khỏe mạnh hơn mục sư Park mà, nếu mục
sư bơi qua được thì tại sao mình không thể chứ?” Với suy nghĩ đó,
mục sư Lee đã nhảy xuống. Mục sư Lee đã bắt đầu đầu bị nước cuốn
trôi xa. Ông chỉ còn cách thác nước khoảng hai mươi mét thì một
số học sinh cấp 3 đã cứu ông. Nếu các học sinh không cứu kịp thì
hôm nay mục sư Lee đã không có mặt ở đây. Sau này mục sư nói rằng
nếu có người nào nói một người sắp chết đuối mà la lên: “Cứu tôi
với” là nói dối. Thực sự khi ông sắp chết đuối thì ông không thể
thốt lên một lời. Các bạn thân mến, khi các bạn ném một sợi dây
cho một ngườí sắp chết đuối, thì người đó có hỏi:
“Đấy là loại dây gì vậy?”
“Nó có chắc chắn không?”
“Dây của Mỹ hay của Hàn Quốc?”
“Nó có bền không?”
“Xin hãy lấy cho tôi một sợi dây chắc hơn.”
Nếu ông nói giống như vậy, thì ông không phải là người sắp bị chết
đuối, hiểu không? Nhưng một người mà thật sự sắp chết đuối thì không
thể nói điều gì thậm chí là nói “Cứu tôi với!” Người ấy chỉ lặn
hụp lõm bõm và cố tìm cách nắm bất cứ cái gì mà ông có thể. Nếu
có ai trong số các bạn chưa nhận được sự tha-thứ tội-lỗi thì trước
hết các bạn phải nhận ra rằng các bạn chỉ bị hư mất mà thôi. Một
người nhận ra được điều này thì không còn biện luận nữa. Bởi vì
các bạn đã quá đầy đủ, bởi vì các bạn không nhận ra nên chỉ bị hư
mất. Các bạn có nhiều lí do và nhiều vấn đề của chính mình. Trước
khi tôi nhận được sự tha-thứ tội-lỗi, tôi đã nhận ra một điều sâu
sắc rằng khi tôi là một tội nhân thì chỉ có thể xuống địa ngục.
Tôi nghĩ rằng nếu bất cứ người nào chỉ cho tôi con đường để nhận
sự tha-thứ tội-lỗi thì suốt đời làm tôi mọi cho người đó cũng được.
Cho nên khi nào người bị cướp được cứu? Đó là khi ông đối diện trước
sự chết, là khi ông không còn sức lực để tự làm bất cứ điều gì nữa.
Các bạn có biết loại người nào mà Chúa Jêsus tìm kiếm khi Ngài còn
ở thế gian này không? Chúa không gần với những người mà thông minh,
những người mà cầu nguyện trôi chảy, đọc Kinh Thánh giỏi hoặc những
người có đời sống tín-ngưỡng tốt. Chúa Jêsus chỉ luôn gần những
người mà chỉ có thể đối diện với sự chết, không có hy vọng trong
thế gian, không có thể làm được gì.
Các bạn ơi, tối nay Chúa Jêsus Christ cũng làm như vậy. Tối nay
các bạn không có gì hy vọng hả? Không có gì trông cậy hả? Chỉ có
thể là người bị hư mất? Thế thì Chúa Jêsus đang ở ngay bên cạnh
các bạn. Nhưng nếu các bạn vẫn nói trong lòng mình rằng tôi chưa
vội gì để nhận được sự tha-thứ mà chỉ nghe thử một lần về sự cứu
rỗi thì các bạn đang ở rất cách xa Chúa Jêsus. Người bị cướp đang
nửa sống nửa chết vì gặp kẻ cướp. Ông đang ở trong tình trạng mà
ông chỉ có thể chết nếu không ai đến cứu ông. Lu-ca đoạn 10 câu
33 nói:
“Song có một người Sa-ma-ri đi đường, đến gần người
đó, ngó thấy thì động lòng thương.” (Lu-ca 10:33)
Câu Kinh Thánh này nói lên điều gì? Kinh Thánh
nói rằng người Sa-ma-ri đã động lòng thương kẻ bị cướp. Người Sa-ma-ri
không chỉ động lòng thương mà sau đó ông còn nói gì? Ông đã làm
gì? Ai đã đến gần người bị cướp? Người bị cướp đến gần người Sa-ma-ri
hay là người Sa-ma-ri đến gần người đàn ông bị cướp? Có phải người
cần được cứu đến gần người có thể cứu hay là người có thể cứu đến
gần người cần được cứu? Ai đến gần ai? Người bị chết đuối đến gần
người mà sẽ cứu mình hay người mà sẽ cứu đi đến gần?
“Đợi ở đó tôi sẽ tới chỗ anh rồi anh hãy cứu tôi.”
Họ nói như vậy hả? Điều này không thể làm như vậy được. Xin các
bạn lắng nghe, các bạn là người cần được cứu, hay các bạn là người
có thể cứu? Nếu các bạn là người cần được cứu thì không phải các
bạn đi đến gần Chúa mà Chúa là người đến gần các bạn.
Ngày nay, có rất nhiều người đang phấn đấu, cố gắng đến gần với
Đức Chúa Trời. Mặc dù họ phấn đấu nhưng không có kết quả. Khi một
người sắp chết đuối thì người khôn ngoan không nhảy xuống cứu ngay,
nhưng sẽ chờ cho đến khi người này mất hết sức lực. Nếu người đó
nhảy xuống trong khi người ở dưới nước vẫn còn tràn đầy sức lực
thì người sắp chết đuối sẽ chụp lấy người đó và cả hai cùng chết
ở dưới. Người cứu phải chờ cho đến khi người sắp chết đuối mất hết
sức lực. Sau khi người sắp chết đuối mất hết sức lực thì người cứu
sẽ cứu ông ta, người cứu cởi giày của mình ra, làm cho mình ấm một
chút, rồi đi xuống nước. Nếu người sắp chết đuối còn sức thì nói
rằng:
“Tôi sắp chết!”
“À, anh vẫn còn sức, không thể cứu ngay được.”
“Á, xin hãy cứu tôi!”
“Hừ, không, chờ một chút. Tôi cần phải khởi động thêm một chút nữa.
Tôi có nên chơi một ván cờ không nhỉ?”
Người đó sẽ chần chừ và chờ đợi. Khi người sắp chết đuối mất hết
sức lực, thì người cứu sẽ nhảy xuống cứu người sắp chết đuối. Đây
là cách thức của sự cứu. Nếu một người sắp bị chết đuối mà vẫn còn
năng lực và cố gắng để được sống thì người cứu sẽ không cứu được.
Cách đây không lâu, có một thầy giáo thể dục trường cấp 3, người
này bơi rất giỏi, ông đi đến bãi biển ở Pohang với các học sinh
của mình. Khi giáo viên đang ngồi trong lều, thì các học sinh chạy
đến nói: “Thầy ơi, thầy ơi! Có mấy đứa sắp chết đuối!” Ông chạy
ra và nhìn thấy năm học sinh đang vẫy vùng trong nước. Thầy giáo
đã nhanh chóng nhảy xuống và bơi đến bọn chúng. Ngay lập tức những
học sinh đã chụp lấy ông và ôm chặt lấy. Thế là cả thầy và trò đều
chết. Một học sinh khác, xa hơn một chút nên đã không thể ôm thầy
giáo được. Cô bé đặt chân xuống và thấy nước chỉ cao tới ngực. Các
học sinh và thầy giáo đã chết ở chỗ nước cạn. Họ không cần cố gắng,
họ chỉ cần làm một việc là đặt chân xuống và đứng. Tôi không biết
tên trường đó là gì, nhưng đây là một điều đã thực sự xảy ra.
Chúng ta phải làm gì để nhận được sự cứu rỗi? Tối nay Chúa đã chỉ
cho chúng ta trong Kinh Thánh. Người bị cướp đã không làm gì cả.
Chúa đã làm tất cả mọi việc. Chúa sẽ làm vì sự cứu-rỗi của các bạn.
Tôi mong muốn rằng bây giờ các bạn hãy yên nghỉ. Xin hãy nằm xuống,
để Chúa cứu các bạn. Người bị cướp có nói rằng:
“Ôi, hãy nhìn thấy tôi! Hãy cứu tôi! Tôi ở ngay đây! Hãy để tôi
đến gần ông một chút!”
Đó là những gì ông đã làm hả? Ông chỉ cần nằm một chỗ, không làm
gì hết. Ai đã đến với ông ấy? Người Sa-ma-ri, là người mà tượng
trưng cho Chúa Jêsus. Chúa Jêsus đã đến với người bị cướp, xức dầu
và rượu lên vết thương của ông. Khi tôi đọc Kinh Thánh, tôi phân
tích từng câu từng câu một. Chúng ta hãy làm như vậy. Thông thường,
khi có vết thương, thì người ta xức dầu và rượu lên vết thương đó.
Đó là những gì chúng ta được học khi chúng ta được rèn luyện để
đi truyền giáo. Rượu có một lượng cồn cao thì rất tốt cho việc sát
trùng. Sau khi sát trùng, các bạn xoa dầu Vaseline vào vết thương.
Nếu các bạn cho một ít dầu như Vaseline vào vết thương thì những
vi trùng khác không thể xâm nhập được. Do đó, đầu tiên không phải
là xức dầu nhưng ở đây Ngài đã xức dầu trước. Tôi đã suy nghĩ về
điều này rất nhiều nhưng tôi không thể hiểu được tại sao họ lại
làm như vậy. Tuy nhiên, sau một thời gian tôi đã hiểu rõ tại sao.
Dầu trong Kinh Thánh tượng trưng cho Đức Thánh Linh, và rượu tượng
trưng cho sự vui mừng. Xức dầu và rượu vào cho chúng ta có ý nghĩa
là khi chúng ta nhận được sự tha-thứ tội-lỗi thì Đức Thánh Linh
vào lòng chúng ta và mang đến cho chúng ta sự vui mừng.
Các bạn thân mến, khi sự vui mừng vào trong lòng con người thì họ
suy nghĩ là họ đã nhận được Đức Thánh Linh. Họ chờ đợi những sự
vui mừng khác đến nhưng cho dù họ đợi bao lâu thì sự vui mừng đó
cũng không đến. Trước tiên Đức Thánh Linh đến. Cũng vậy, cồn rất
dễ bay hơi, nhưng dầu thì không bay hơi bởi vì dầu thì đặc. Đức
Thánh Linh không bỏ chúng ta, nhưng niềm vui thường bay hơi và biến
mất phải không? Sau khi nhận được sự tha-thứ tội-lỗi, đừng quan
tâm nhiều về niềm vui, bởi vì niềm vui không kéo dài. Niềm vui có
thể rời khỏi các bạn rất nhanh, nhưng một khi các bạn nhận được
sự tha-thứ tội-lỗi thì Đức Thánh Linh không rời khỏi các bạn nhưng
ở với các bạn đời đời. Xức dầu và rượu lên vết thương và sau đó
Kinh Thánh nói gì? Những vết thương được băng bó. Nghĩa là Chúa
đã băng bó những vết thương của chúng ta, những khuyết điểm của
chúng ta và mọi điều sai trái của chúng ta.
“…cho cỡi con vật mình đem đến nhà quán…” (Lu-ca10:34)
Ngài đã đặt chúng ta ngồi nơi mà lẽ ra là Ngài
ngồi. Đó là Chúa đang đi vào vị trí hèn mọn. Lẽ ra chúng ta phải
đi bộ nắm dây cương của con vật.
Các bạn thân mến, những điều này không phải là qua chúng ta, nhưng
qua Đấng Christ hằng sống. Chúng ta hãy vẽ ra một sự kết luận. Nhiều
người biết rằng Chúa Jêsus đã bị đóng đinh trên thập tự giá vì tội-lỗi
chúng ta. Thế nhưng một số người trong lòng thực sự đã được buông-tha
khỏi tội-lỗi. Một số người nói rằng Chúa Jêsus đã chết vì tội-lỗi
của họ và tội-lỗi của họ đã được rửa sạch nhưng họ vẫn đau khổ bởi
vì tội-lỗi vẫn còn lại trong lòng họ. Các bạn ơi, đúng như vậy không?
Cho nên một số người mà trong lòng họ đã được rửa sạch tất cả tội-lỗi
và đang được yên nghỉ trong sự vui mừng. Câu hỏi được đặt ra là
tại sao những người khác không có đức tin đó mặc dù họ biết rằng
Chúa Jêsus đã chết vì tội-lỗi của họ?
Một lần Chúa Jêsus đang đi bộ trên đường, thì có một người đàn bà
nọ đã rờ trôn áo của Ngài. Người đàn bà này bị bệnh mất huyết mười
hai năm và bà luôn đau khổ suốt thời gian đó. Bà đã tìm nhiều cách
để chữa bệnh, nhưng không có cách nào có thể chữa lành. Một hôm
nọ, bà dấy lên một lòng: “Nếu mình rờ vào trôn áo Chúa Jêsus thì
mình sẽ được lành bệnh.” Đức-tin đó đã làm cho bà được hết bệnh.
Các bạn thân mến, vấn đề của các bạn không phải là các bạn không
biết sự thật là tội-lỗi các bạn đã được giải quyết hết và đã được
rửa sạch. Các bạn phải có đức-tin rằng tội-lỗi các bạn đã được giải
quyết hết. Với sự hiểu biết, thì các bạn có thể biết rằng tội-lỗi
mình đã được giải quyết một cách rõ ràng, nhưng trong lòng các bạn
vẫn còn một chút lo sợ về tội-lỗi. Khi đức tin đến thì tội-lỗi của
các bạn đã được giải quyết hết nên các bạn có thể nhận ra rằng các
bạn không cần phải làm gì cho tội-lỗi của các bạn nữa. Các bạn thật
sự có thể hưởng sự buông-tha khỏi tội-lỗi.
Một thầy Wook Yong Kim đã làm chứng, khi ông còn ở trường đại học
dạy Kinh Thánh cho các sinh viên và đào tạo cho họ đi rao giảng,
truyền đạo. Tất nhiên ông biết Chúa Jêsus đã chết vì tội-lỗi của
ông nhưng tội-lỗi ấy cứ dằn vặt trong lòng ông. Ông đã biết điều
đó bằng trí óc của mình nhưng trong lòng ông không được buông tha
khỏi tội-lỗi. Một hôm nọ, đức-tin đã đến trong lòng ông. “Chúa Jêsus
đã tha-thứ tất cả tội-lỗi của mình tại thập tự giá rồi mà.” Tất
cả chúng ta đều biết những lời này, nhưng tối hôm đó những lời này
đã đến trong lòng ông. Ngày lúc đó lòng ông đã được buông-tha khỏi
tội-lỗi và ông đã được thay đổi.
Các bạn thân mến, không phải tôi nói cho các bạn biết bằng lý thuyết
rằng Chúa Jêsus đã chết trên thập tự giá để tha-thứ tội-lỗi các
bạn. Không phải tôi nói cách như vậy cho các bạn mà là lòng các
bạn phải được buông-tha khỏi tội-lỗi cách trọn vẹn. Tội-lỗi các
bạn phải được rửa sạch trắng như tuyết và các bạn cần phải được
buông-tha hoàn toàn khỏi tội-lỗi. Giống như trước khi A-đam và Ê-va
phạm tội ở trong vườn Ê-đen. Đức-tin đó đến với người nào? Nhưng
đức tin không đến trong lòng họ để được buông-tha khỏi tội-lỗi.
Những người mà cố gắng làm việc gì cho chính mình cũng biết rằng
Chúa Jêsus đã chết vì tội-lỗi họ. Nhưng trước hết con người phải
từ bỏ chính mình. “Tôi không thể tự rửa sạch tội-lỗi của tôi. Thậm
chí việc thú nhận tội và làm việc gì khác tôi cũng không giải quyết
được. Bây giờ, nếu Chúa cứu tôi thì tôi sẽ được cứu. Nếu không tôi
chỉ có chết.” Đức Thánh Linh có thể vào những lòng như vậy. Tối
nay, Chúa đang tìm kiếm những người có lòng như vậy mà đang ngồi
ở đây. “Đức Chúa Trời ôi, con không thể làm việc này. Bây giờ thật
sự con đang vẫy cờ trắng. Con đã bị nốc ao, Chúa Jêsus ơi, xin Ngài
phải làm việc đó.” Tôi không biết bạn nào có lòng như vậy mà Chúa
Jêsus có thể vào bên trong những lòng đó. Những người đó không cần
tự hào. Họ không cần biện hộ cho chính mình rằng: “Con là một chấp
sự.” “Con đã tốt nghiệp trường Thần học.” Hoặc “Con là một trưởng
lão.” Họ chỉ nói: “Con là một tội nhân mà chỉ có thể chết. Xin hãy
cứu con.” Đó là một việc duy nhất. Những suy nghĩ này phải được
dấy lên từ trong lòng. Chúa luôn tìm kiếm và vào lòng những người
có suy nghĩ như vậy.
Có người hỏi làm sao tôi biết về điều này? Trong nhiều năm, tôi
đã nói với nhiều người về việc nhận được sự tha-thứ tội-lỗi. Sau
khi tôi đã nhận được sư tha-thứ tội-lỗi. Mặc dầu cùng ngồi trong
một hàng ghế và đều nghe những điều giống nhau, nhưng một số người
chỉ biết bằng đầu óc mình mà không bằng lòng. Vì vậy, họ cứ đau
khổ vì tội-lỗi. Nhưng có những người khác thì vui sướng khi đã nhận
được sự tha-thứ tội-lỗi. Tôi thấy đời sống họ đã bắt đầu thay đổi.
Rồi thời gian trôi qua, tôi phát hiện một điều là cho dù tôi nói
cho người ta về bí mật của sự tha-thứ tội-lỗi nhiều như thế nào
đi nữa nhưng họ suy nghĩ là họ có thể làm những điều gì đó thì trong
lòng họ không thể được buông-tha khỏi tội-lỗi. Vì thế, họ không
thể nào được giải thoát khỏi ‘tôi là một tội nhân.’ Tối nay, các
bạn là người nào? Vấn đề không phải là các bạn không biết Chúa Jêsus
đã bị đóng đinh trên thập tự giá và chết. Các bạn thân mến, đó không
phải là vấn đề. Vấn đề là suy nghĩ của các bạn phải bị bể. Trong
lòng các bạn chỉ nói rằng: Tôi không thể làm bất cứ điều gì thì
lòng đó đang ở sát bên sự cứu rỗi.
Ở Daegu, có một nhà thờ lớn được gọi là nhà thờ Samduck. Có một
mục sư tên là Dae Wee Hong đã dẫn dắt ở đó trong một thời gian dài,
nhưng bây giờ ông đã qua đời. Tôi rất thán phục mục sư Hong, những
người lớn tuổi trong số các bạn cũng có thể nhớ ông ấy. Khi ông
còn trẻ, ông đã làm mục sư chủ tọa ở nhà thờ Mangju. Ông cũng là
một mục sư của nhà thờ Trưởng Lão trong một làng nhỏ. Có hai nhà
thờ trong một làng. Cái kia là nhà thờ Giám Lí. Những người nhà
thờ thì rất quý mến nhau. Vào lễ Giáng Sinh, mục sư Hong dẫn dắt
nhà thờ gởi những món quà của nhà thờ mình sang nhà thờ kia, và
nhà thờ kia cũng gởi quà cho nhà thờ mục sư Hong dẫn dắt. Khi có
tổ chức lễ thì họ cùng nhau tham dự. Họ rất thân nhau và đối xử
với nhau bằng tình yêu thương. Thế nhưng năm nọ, ở nhà thờ Giám
Lí đã có tổ chức nhóm truyền giảng gần nhà thờ của mục sư Hong.
Một giáo sĩ người Nauy, tên là Mary Monsen, đã đến dẫn dắt tổ chức
nhóm truyền giảng. Bà đã giảng một bài giảng có tựa đề: “Các bạn
phải được tái-sanh.” Nhiều người từ nhà thờ của mục sư Hong đã tham
dự và đã nhận được sự tha-thứ tội-lỗi và rất vui mừng. Bởi vì họ
nhận được quá nhiều ân-điển, họ đến nói với mục sư Hong rằng:
“Này! Mục sư ơi. nhà thờ ở đằng kia đang có một nhóm truyền giảng.
Tất cả chúng ta hãy đến đó.”
Mục sư Hong không muốn đi vì nghĩ đó là thời gian không quý báu.
Ông đã tốt nghiệp trường thần học. Nhưng ngày hôm sau, ông nghĩ
rằng ông nên đi bởi vì những thành viên trong nhà thờ đã mời ông
rất nhiệt tình. Ông mặc bộ quần áo rất bình thường để không nổi
bật là một mục sư, và đi đến nhóm trễ.
Giáo sĩ Mary Monsen đã giảng về sự tha-thứ tội-lỗi. Mục sư Hong
đã tốt nghiệp trường dòng, nên tất nhiên ông biết về những điều
đó. Tuy nhiên, những người ở đó đã lắng nghe với một thái độ khác
những khi họ nghe ông giảng. Những thành viên trong nhà thờ của
ông đã chú ý lắng nghe từng chữ một. Cuối cùng, buổi thờ phượng
đã kết thúc, và người ta bắt đầu ra về.
Lúc đó, giáo sĩ đi đến một lối nhỏ vào nhà thờ và bắt tay từng người
một, và hỏi: “Bạn được tái-sanh chưa?” Mục sư Hong đã trở thành
mục sư rồi mà không từng kinh nghiệm về sự tái-sanh. “Tôi đã được
tái-sanh chưa à? Tôi nên nói gì nếu bà ấy hỏi tôi?” Ông đang do
dự và hầu hết mọi người đã đi rồi. Chỉ còn lại vài người. Ông không
muốn là người cuối cùng ở đó bởi vì ông không muốn bị xấu hổ, nên
ông đã cố đi nhanh. Giáo sĩ ấy vẫn giữ tay ông và hỏi ông:
“Xin chào ông. Thưa ông, ông được tái-sanh chưa?”
Tất nhiên bà không biết ông là một mục sư và cũng có những người
là thành viên trong nhà thờ Trưởng Lão của ông có mặt ở đấy. Làm
sao ông có thể nói rằng ông chưa được tái-sanh? Vì thế ông trả lời:
“Vâng, tôi được tái-sanh rồi.” Đó là những gì ông đã nói.
“Chà, Đức Chúa Trời ơi, cảm ơn Ngài rất nhiều. Halêlugia! Tôi rất
vui khi gặp một người đã được tái-sanh.” Bà nắm chặt tay ông ta
hơn, rất cảm tạ và vui mừng, bà không biết làm gì. Sau đó bà hỏi
ông:
“Ông được tái-sanh khi nào?”
Ông ngẩn người và nói với bà là ông đã được tái-sanh cách đấy đã
lâu. Bà giáo sĩ cùng đi với ông đến tận cửa chính, cảm ơn ông, rồi
vẫy tay chào tạm biệt ông. Từ đó, Đức Thánh Linh đã bắt đầu làm
việc trong lòng mục sư Hong: “Ngươi là một kẻ nói dối. Ngươi đã
nói dối ít nhất là hai lần.”
Các bạn thân mến, khi Đức Thánh Linh hành động thì các bạn biết
thật sự các bạn là ai. Mặc dù chúng ta là những kẻ giả hình, mà
chỉ có thể bị hư mất, nhưng thực sự chúng ta không biết chúng ta
giả hình là như thế nào. Khi Đức Thánh Linh hành động, thì các bạn
mới nhận ra là các bạn dối trá, giả hình như thế nào. Khi Đức Thánh
Linh hành động thì các bạn mới nhận ra mình là tội nhân. Mục sư
Hong đã nhận ra mình hoàn toàn là một tội nhân: “Chúa ơi, xin thương
xót con. Con là một người có tội.” Ông đã cảm nhận một cách sâu
sắc rằng ông là một tội nhân mà chỉ có thể bị hư mất. Sau kinh nghiệm
đó, ông đã được tái-sanh rất dễ dàng. Mục sư Hong đã viết nhiều
sách. Chúng đã quá cũ, tôi không biết chúng có còn được in nữa hay
không, nhưng ông có viết một quyển sách với đề tựa: “Con Đường Dẫn
Đến Sự Cứu Chuộc.”
Các bạn thân mến, nếu các bạn hỏi một người nào đó xem họ được tái-sanh
rồi hay chưa, thì họ thật sự rất ghét điều đó, đúng không? Tại sao
vậy? Đôi khi các mục sư hỏi tôi một cách rất chân thành về đời sống
tâm linh, tôi đã hỏi họ: “Mục sư ơi, mục sư được tái-sanh chưa?”
Thật lạ, có hai phản ứng đối với câu hỏi này. Có những người trở
nên rất giận dữ, và có những người trở nên rất vui mừng. Hỏi xem
các bạn được sanh lại thì không phải là một lời chửi rủa kinh khủng,
nhưng nhiều người chưa được sanh lại thì rất ghét. Mặt khác, nếu
một người đã được tái-sanh mà được hỏi câu hỏi đó thì rất vui. Đó
là sự khác nhau.
Các bạn, khi người bị cướp nhận ra rằng ông không thể tự làm bất
cứ điều gì, thì ông để cho bất cứ ai làm bất cứ điều gì họ muốn.
Lúc đó, người Sa-ma-ri đã đến với ông và làm những điều mà người
Sa-ma-ri muốn làm. Sự cứu-rỗi đã được làm xong và hoàn thành cho
người bị cướp, không phải bằng cách của chính người bị cướp, nhưng
bằng cách của người cứu. Sau đó, ông đã nằm trong nhà quán. Người
Sa-ma-ri đưa cho người chủ quán hai xu. Một xu thời đó đối với người
Giu-đa là tiền công của cả một ngày làm việc, giá trị của nó có
thể sống được trong một ngày. Hai xu nghĩa là hai ngày. Chúa nói
rằng một ngày giống như một ngàn năm và một ngàn năm giống như một
ngày. Điều này hứa hẹn rằng khoảng 2000 năm sau Chúa sẽ trở lại
để đem chúng ta đi.
Các bạn thân mến, tôi không biết khi nào, nhưng tôi tin rằng Chúa
sẽ trở lại. Ngài sẽ đến trong đám mây để đem chúng ta đi. Lúc đó
các bạn có lòng dạn dĩ khi đứng trước mặt Chúa không? Tất cả tội-lỗi
của các bạn đã được rửa sạch trắng như tuyết chưa? Các bạn có thực
sự nhận được sự cứu chuộc chưa? Các bạn có thực sự được tái-sanh
chưa? Các bạn có thể được cất lên với Chúa vào ngày đó không? Chúng
tôi đã chuẩn bị buổi nhóm này vì các bạn. Chúng ta chỉ còn lại tối
nay, sáng mai và tối mai thôi. Xin đừng trì hoãn cho đến ngày mai.
Hãy hạ thấp lòng mình tối nay và hãy làm bể mọi điều mà rằng: “Chúa
ơi, xin hãy cứu con tối nay. Con là một tội nhân. Xin thương xót
con.”
Hãy đến trước mặt Chúa với một tấm lòng rộng mở. Tôi mong muốn rằng
đây sẽ là ngày mà tên các bạn sẽ được viết trong sách sự sống, trong
nước thiên đàng một cách chính xác. Là ngày mà các bạn mãi mãi không
bao giờ quên được.
“Ngày vui vẻ. Ngày vui vẻ.
Khi Chúa rửa tôi sạch sẽ mọi đường.”
Tôi mong muốn hôm nay sẽ là ngày đó. Chúng ta hãy
cùng cúi đầu, im lặng, nhắm mắt lại. Các bạn thân mến, người bị
cướp đã nhận được sự cứu như thế nào? Ông đã làm gì để được cứu?
Sự cứu rỗi được hoàn thành cho người bị cướp không phải bởi việc
làm của ông. Người bị cướp đã nhận được sự cứu bởi vì ông không
thể làm bất cứ điều gì. Các bạn có phải là một tội nhân không? Các
bạn có xấu xa không? Các bạn có dơ bẩn không? Các bạn cố gắng để
giải quyết tội-lỗi của các bạn được không? Nhưng không thể. Những
người trong số các bạn mà nói rằng mình không thể làm điều gì cả
thì tôi tin rằng Chúa sẽ ban sự cứu rỗi cho các bạn.
“Đức Chúa Trời ơi, con là một tội nhân. Đức Chúa Trời ơi, con mong
rằng Ngài sẽ cứu con. Con mong rằng Ngài sẽ giải cứu con khỏi tội-lỗi
xấu xa này.” Trong các bạn có ai mà suy nghĩ như vậy thì xin hãy
giơ tay phải lên. |